Ngọn đèn trong hầm chữ A
Hầm cứu thương nằm sâu trong lòng đất, tối và ngột ngạt. Mỗi khi bom dội xuống, đất đá rung chuyển, bụi rơi mù mịt. Giữa không gian ấy, Lan – cô y tá mới ngoài hai mươi – vẫn kiên cường băng bó, tiêm thuốc, động viên thương binh.
Ngọn đèn dầu nhỏ đặt ở góc hầm là nguồn sáng duy nhất. Có lúc gió lùa làm đèn sắp tắt, Lan lấy tay che lại như che một sinh mệnh. Sau chiến tranh, nhiều thương binh trở về tìm cô y tá năm xưa, nói rằng chính ánh đèn và giọng nói dịu dàng ấy đã níu họ lại với sự sống.



