Ngọn đèn trong hầm chữ A
Đêm đó, bom rơi dày như mưa.
Trong căn hầm chữ A chật hẹp, chúng tôi ôm nhau mà thở.
Một ngọn đèn dầu nhỏ được thắp lên.
Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để thấy ánh mắt của nhau.
Mẹ tôi vừa run vừa dỗ em bé ngủ.
Tiếng máy bay gầm trên đầu như xé trời.
Đất rung lên từng đợt.
Có lúc tưởng hầm sập.
Nhưng kỳ lạ, ngọn đèn vẫn không tắt.
Tôi nhìn nó, thấy lòng mình bình tĩnh lại.
Mọi người bắt đầu kể chuyện cho nhau nghe.
Có người kể về ngày hòa bình chưa biết bao giờ tới.
Có người kể về ruộng đồng mùa gặt.
Bom ngừng, chúng tôi bước ra.
Ngọn đèn vẫn cháy, như chưa từng sợ hãi.



