Ngọn đèn trong hầm chữ A
Ngọn đèn trong hầm chữ A
Ngọn đèn trong hầm chữ A
Mùa đông năm 1972, giữa những ngày bom Mỹ đánh phá ác liệt ở Hà Nội, cô thanh niên xung phong tên Hạnh được phân công trực tại một trạm cứu thương gần ga Yên Viên. Ban ngày, đất rung lên vì bom nổ. Ban đêm, bầu trời đỏ rực như cháy lửa.
Trong căn hầm chữ A chật hẹp, Hạnh luôn giữ một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh đèn ấy không chỉ để băng bó cho thương binh mà còn để những chiến sĩ hành quân qua đây thấy lòng mình ấm lại.
Một đêm mưa lạnh, một đoàn bộ đội vừa hành quân vừa cáng theo một chiến sĩ bị thương nặng. Người chiến sĩ ấy tên Minh, quê Thái Bình. Mảnh đạn găm vào vai khiến anh mất nhiều máu. Hạnh thức trắng hai đêm chăm sóc anh. Cô xé cả chiếc khăn len mẹ gửi từ quê để băng lại vết thương.
Trong tiếng bom dội xa xa, Minh khẽ hỏi:
— “Nếu mai này hòa bình… cô định làm gì?”
Hạnh cười:
— “Tôi muốn làm cô giáo. Muốn nghe tiếng trẻ con đọc bài thay tiếng còi báo động.”
Ít ngày sau, Minh tiếp tục hành quân vào Nam. Trước lúc đi, anh để lại cho Hạnh một chiếc huy hiệu nhỏ:
— “Khi nào đất nước yên bình, tôi sẽ quay lại xin cô một buổi học.”
Nhưng Minh đã mãi mãi nằm lại ở chiến trường Quảng Trị.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, cô giáo Hạnh vẫn giữ chiếc huy hiệu ấy trong ngăn bàn lớp học. Mỗi lần nhìn lũ trẻ ríu rít dưới sân trường, cô lại nhớ về những ngày “hoa lửa” — nơi có những con người đã sống đẹp hơn cả tuổi trẻ của mình.


