Bài viết

Ngọn Đèn Trong Hầm Đá (1)

Một câu chuyện về những ngày tháng khốc liệt nơi tuyến lửa Trường Sơn, nơi ánh sáng nhỏ bé của một ngọn đèn dầu đã trở thành niềm hy vọng giữa bóng tối chiến tranh.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vẫn nhớ như in cái đêm ấy,” ông Hậu kể, giọng trầm lại như đang quay về quá khứ. “Đó là năm 1972, khi bom đạn dội xuống dãy Trường Sơn như mưa.” Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ thông đường cho xe vận tải. Một trận bom bất ngờ ập đến, đất đá sụp xuống bịt kín cửa hầm trú ẩn, nơi có ba đồng đội của ông mắc kẹt bên trong. “Chúng tôi đào suốt đêm, tay không, chỉ có cuốc xẻng thô sơ. Bom vẫn nổ ở xa xa, đất rung lên từng hồi. Nhưng không ai bỏ cuộc.” Giữa lúc tưởng như tuyệt vọng, từ trong khe đá nhỏ, một ánh sáng le lói xuất hiện. “Đó là ngọn đèn dầu của thằng Lâm,” ông Hậu nhớ lại. “Nó cố giữ lửa để chúng tôi biết nó vẫn còn sống.” Ánh đèn ấy không chỉ soi đường trong bóng tối, mà còn thắp lên niềm tin. Cả đơn vị dồn sức đào nhanh hơn. Đến gần sáng, họ phá được lối vào. Ba người bên trong vẫn sống, dù kiệt sức. “Khi kéo được chúng nó ra, ngọn đèn dầu đã tắt. Nhưng kỳ lạ là… chúng tôi ai cũng thấy như ánh sáng ấy vẫn còn.” Ông Hậu im lặng một lúc, rồi nói tiếp:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng để lại những điều không bao giờ tắt – như tình đồng đội, như niềm tin vào sự sống.” Ngọn đèn trong hầm đá năm ấy không còn nữa, nhưng với ông, nó vẫn cháy mãi – như một phần ký ức không thể phai mờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn