NGỌN ĐÈN TRONG HẦM ĐÁ
Câu chuyện kể về những nữ thanh niên xung phong ngày đêm mở đường, tải đạn giữa mưa bom bão đạn trên tuyến đường Trường Sơn. Trong hoàn cảnh thiếu thốn và hiểm nguy, tình đồng đội và ý chí kiên cường đã giúp họ vượt qua tất cả.
Năm 1969, tuyến đường Trường Sơn là huyết mạch vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Máy bay địch đánh phá ngày đêm khiến núi rừng rung chuyển, cây cối cháy đen sau mỗi trận bom.
Bà Trần Thị Hòa khi ấy mới mười chín tuổi, là nữ thanh niên xung phong thuộc một đơn vị mở đường. Công việc của bà cùng đồng đội là san lấp hố bom, dẫn xe qua trọng điểm và vận chuyển hàng hóa trong đêm.
Trong tổ của bà có chị Nguyễn Thị Lan – cô gái quê Quảng Bình, nổi tiếng gan dạ và luôn lạc quan. Dù cuộc sống nơi rừng núi vô cùng gian khổ, chị Lan lúc nào cũng giữ bên mình một chiếc đèn dầu nhỏ.
Chị thường nói:
“Còn ngọn đèn là còn niềm tin.”
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp mở lại đoạn đường vừa bị bom đánh sập để đoàn xe quân sự kịp vượt qua trước trời sáng.
Khi mọi người đang làm việc trong bóng tối thì máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom. Đất đá đổ xuống dữ dội, nhiều người phải chạy vào một hầm đá trú ẩn.
Trong hầm tối om, tiếng bom nổ liên tiếp khiến ai cũng lo lắng. Một vài chiến sĩ trẻ bật khóc vì sợ hãi. Giữa lúc ấy, chị Lan lấy chiếc đèn dầu nhỏ ra thắp sáng.
Ánh đèn yếu ớt nhưng đủ soi rõ gương mặt lem bùn đất của mọi người.
Chị nhẹ nhàng nói:
“Bom rồi cũng ngừng rơi thôi. Đường phải thông thì xe mới đi được.”
Sau trận bom, chị Lan là người đầu tiên bước ra khỏi hầm. Chị cùng đồng đội tiếp tục san đất, kéo đá và sửa đường suốt đêm.
Gần sáng, đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua an toàn.
Nhưng khi mọi người đang thu dọn dụng cụ, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ bên vệ đường. Chị Lan đã hi sinh khi đang đẩy một đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm.
Nhiều năm sau chiến tranh, bà Trần Thị Hòa vẫn nhớ mãi ánh sáng từ chiếc đèn dầu nhỏ năm ấy.
Bà kể:
“Giữa chiến tranh ác liệt, có những con người bình dị đã sống như ngọn lửa. Họ không chỉ soi sáng con đường Trường Sơn mà còn thắp sáng niềm tin cho cả đồng đội.”
Ngày nay, mỗi lần nhắc lại ký ức ấy, bà Hòa vẫn xúc động khi nhớ về người đồng đội trẻ tuổi đã gửi lại thanh xuân nơi đại ngàn Trường Sơn – nơi từng được gọi là “tọa độ lửa” của một thời hoa lửa hào hùng.


