Ngọn Đèn Trong Hầm Đá
Năm 1968, giữa chiến trường Khe Sanh khốc liệt, tiểu đội của Thành trú quân trong một căn hầm đá nhỏ giữa rừng. Đêm xuống, bom đạn vẫn gầm rú trên đầu, đất đá rung chuyển từng hồi.
Trong góc hầm, Lan — cô thanh niên xung phong trẻ tuổi — cẩn thận châm ngọn đèn dầu nhỏ xíu. Ánh sáng yếu ớt ấy trở thành niềm hy vọng giữa những ngày tối tăm nhất.
Thành thường ngồi bên Lan, nghe cô kể chuyện quê nhà, về cánh đồng lúa vàng và dòng sông tuổi thơ. Những câu chuyện giản dị ấy giúp mọi người quên đi mùi thuốc súng và cái chết luôn cận kề.
Một đêm, tuyến đường tiếp tế bị đánh bom dữ dội. Lan cùng đồng đội lao ra san lấp hố bom để đoàn xe kịp vượt qua trước bình minh. Khi đoàn xe an toàn đi qua cũng là lúc Lan ngã xuống giữa đất đỏ Trường Sơn.
Nhiều năm sau, Thành quay lại nơi xưa. Trên mảnh đất ấy giờ đã mọc lên những hàng cây xanh mát. Nhưng trong ký ức anh, ngọn đèn nhỏ năm nào vẫn sáng mãi giữa thời hoa lửa.



