Bài viết

Ngọn Đèn Trong Hầm Đất (1)

Giữa chiến trường ác liệt, một cô gái trẻ làm nhiệm vụ tiếp tế và cứu thương đã thắp lên một ngọn đèn nhỏ trong hầm đất. Ánh sáng ấy không chỉ soi đường mà còn giữ vững tinh thần cho những người lính giữa ranh giới sống – chết.

Gia Lai04/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Quảng Trị đỏ lửa. Trần Thị Lan khi ấy mới tròn 19 tuổi, theo đoàn dân công hỏa tuyến vận chuyển lương thực, đạn dược và cáng thương binh. Hầm trú của đơn vị Lan chỉ là một hốc đất nhỏ, ẩm ướt và tối om. Mỗi lần bom dội xuống, đất đá rung lên như muốn sập. Có những đêm, tiếng rên của thương binh hòa lẫn tiếng máy bay gầm rú, khiến ai cũng nghẹn lòng. Một lần, trong lúc thu dọn đồ từ một hầm bị sập, Lan nhặt được một chiếc đèn dầu nhỏ còn sót lại. Dù bấc đã cháy gần hết, cô vẫn cố giữ lại. Tối hôm đó, trong căn hầm chật chội, Lan thắp chiếc đèn lên. Ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp lan ra, xua đi phần nào bóng tối dày đặc. Một người lính bị thương nặng khẽ nói:
“Có ánh sáng… thấy như còn hy vọng.” Từ đó, đêm nào Lan cũng thắp đèn, dù phải chắt chiu từng giọt dầu. Khi hết dầu, cô tận dụng mỡ động vật, thậm chí là nhựa cây để giữ ngọn lửa không tắt. Có lần, một trận bom bất ngờ ập tới. Đất đá trút xuống làm hầm rung chuyển dữ dội. Mọi người hoảng loạn. Trong bóng tối, chỉ còn ngọn đèn của Lan vẫn le lói. Cô ôm chặt chiếc đèn, che bằng thân mình để giữ lửa. Khi tiếng bom dứt, nhiều người mới nhận ra: họ đã bám theo ánh sáng ấy để giữ bình tĩnh và sống sót. Một chiến sĩ trẻ từng nói với Lan:
“Nếu không có ngọn đèn của chị, chắc em đã không qua được đêm đó…” Những ngày sau, ngọn đèn trở thành biểu tượng nhỏ của cả đơn vị. Ai đi công tác xa về cũng ghé qua nhìn một chút, như để nhắc mình rằng vẫn còn sự sống, còn đồng đội. Một đêm mưa lớn, nước tràn vào hầm. Lan và mọi người phải di chuyển gấp. Trong lúc hỗn loạn, chiếc đèn bị rơi xuống nước và tắt lịm. Lan đứng lặng nhìn làn khói cuối cùng bay lên. Cô không khóc, nhưng trong lòng trống trải lạ thường. Sau chiến tranh, khi nhắc lại, Lan nói:
“Ngọn đèn ấy không chỉ là ánh sáng. Nó là niềm tin… là lý do để chúng tôi không bỏ cuộc.” Nếu bạn muốn, mình có thể kể thêm nhiều câu chuyện khác với những góc nhìn khác như: người lính, y tá chiến trường, người mẹ nơi hậu phương, hay những cuộc chia ly trong chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn