Anh hùng Lao động

Ngọn Đèn Trong Hầm Đất (1)

Một ký ức giản dị nhưng xúc động về tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Lai Châu10/03/2026Hà Thị Phóng (xã Tân Uyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi tôi vừa tròn 20 tuổi, tôi cùng đơn vị đóng quân trong một khu rừng ở chiến trường Tây Bắc. Bom đạn ngày đêm dội xuống, nên chúng tôi phải đào hầm sâu dưới đất để trú ẩn và sinh hoạt.

Trong hầm của tiểu đội tôi có một chiếc đèn dầu nhỏ. Mỗi tối, khi tiếng bom ngớt dần, chúng tôi lại quây quần quanh ngọn đèn ấy. Có người vá lại áo, có người viết thư về nhà, có người chỉ ngồi lặng im nhớ quê.

Một lần, sau một trận bom lớn, hầm của chúng tôi bị sập một góc. Mọi người vội vàng đào đất để cứu một đồng đội bị mắc kẹt bên trong. Trong bóng tối và khói bụi, ngọn đèn dầu vẫn được giữ sáng.

Tôi nhớ anh Phúc – tiểu đội trưởng – vừa đào đất vừa nói:
“Còn đèn là còn hy vọng, anh em cố lên!”

Chúng tôi đào suốt gần một giờ. Cuối cùng cũng kéo được đồng đội ra ngoài. Khi ấy ai cũng lấm lem đất cát, nhưng nhìn nhau mà cười vì vẫn còn đủ anh em.

Đêm hôm đó, chúng tôi lại ngồi quanh ngọn đèn nhỏ. Anh Phúc nói:
“Sau này hòa bình, chắc anh em mình nhớ cái đèn này lắm.”

Quả thật, nhiều năm đã trôi qua, đất nước đã yên bình. Nhưng mỗi khi nhìn thấy một ngọn đèn dầu leo lét trong đêm, tôi lại nhớ đến cái hầm đất năm ấy, nhớ đến những người đồng đội đã cùng nhau giữ ánh sáng của hy vọng giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn