Ngọn Đèn Trong Hầm Đất (2)
Không chỉ có những người lính ngoài mặt trận, hậu phương cũng trải qua những tháng ngày đầy bom đạn. Câu chuyện của một nữ thanh niên xung phong kể lại những đêm trực trong hầm đất, nơi ánh đèn nhỏ bé đã thắp lên niềm hy vọng giữa chiến tranh.
Tôi là Lê Thị Thu Hà, từng là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ giữ liên lạc và cứu thương tại một vùng tuyến lửa vào năm 1972.
Công việc của chúng tôi không cầm súng nhiều như bộ đội, nhưng lúc nào cũng ở sát chiến trường. Ban ngày chúng tôi sửa đường, tải thương, ban đêm lại trực trong những hầm đất nhỏ để nhận và chuyển tin.
Hầm của chúng tôi chỉ rộng chừng vài mét vuông. Trong hầm luôn có một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh sáng yếu ớt ấy nhưng lại khiến mọi người cảm thấy ấm áp hơn giữa tiếng bom đạn bên ngoài.
Một đêm, máy bay ném bom liên tục. Mặt đất rung lên từng đợt, đất cát rơi lả tả từ trần hầm xuống vai áo chúng tôi.
Trong hầm lúc đó có bốn người. Không ai nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi nghe tiếng bom. Tôi nhớ mình đã nắm chặt tay cô bạn tên Mai.
Mai thì thầm:
“Sau này hòa bình, mình mở một quán nước nhỏ ven đường nhé.”
Tôi khẽ cười. Giữa lúc chiến tranh, những ước mơ ấy nghe vừa mong manh vừa đẹp đến lạ.
Khoảng gần sáng, tiếng bom dần thưa. Chúng tôi bò ra khỏi hầm. Cả khu đất trước mặt bị cày xới, cây cối gãy đổ.
Nhưng con đường chính vẫn còn. Và những đoàn xe của bộ đội vẫn tiếp tục đi qua.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, tôi vẫn nhớ ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm đất ấy. Nó không chỉ soi sáng căn hầm, mà còn soi sáng niềm tin của chúng tôi rằng một ngày nào đó, đất nước sẽ yên bình.
Và khi ngày đó thật sự đến, tôi biết rằng tất cả những tháng ngày gian khổ ấy đã không hề vô nghĩa — đó là ký ức của một thời hoa lửa không thể nào quên. 🔥🇻🇳


