Người có công giúp đỡ cách mạng

NGỌN ĐÈN TRONG HẦM ĐẤT

Năm 1972, chiến tranh leo thang ác liệt. Nhiều trường học phải sơ tán về vùng quê, lớp học dựng bằng tre nứa, hầm trú ẩn đào ngay cạnh lớp. Ban ngày học chữ, ban đêm học sinh cùng thầy cô đào hầm, chuyển đất. Tiếng máy bay, tiếng còi báo động đã trở thành quen thuộc. Nhưng giữa bom đạn, việc học vẫn không dừng lại. Một ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm đất đã trở thành biểu tượng của ý chí vượt khó.

Thái Nguyên09/04/2026Ngô Bích Hằng (Liên đội THCS Hồng Tiến Phường Phổ Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều hôm ấy, lớp học vừa tan thì còi báo động vang lên dồn dập. Bà Hòa vội vàng dẫn học sinh chạy xuống hầm. Đất rung lên từng đợt, bụi rơi lả tả từ trần hầm. Những khuôn mặt nhỏ bé nép sát vào nhau.

Trong góc hầm, cậu học trò tên Tuấn vẫn ôm chặt quyển vở. Bà Hòa hỏi:
“Tuấn, con sợ lắm phải không?”
Tuấn lắc đầu:
“Thưa cô, hôm nay con chưa chép xong bài… con sợ mai quên mất.”

Bom nổ xa dần. Không gian trong hầm tối om. Bà Hòa lấy trong túi ra một chiếc đèn dầu nhỏ, châm lửa. Ánh sáng vàng yếu ớt hiện lên, soi rõ những gương mặt lấm lem đất nhưng đầy chăm chú.

“Các em mở vở ra, mình học tiếp nhé.” – bà nói.

Trong tiếng máy bay xa xa, lũ trẻ cúi đầu viết. Tiếng bút chì sột soạt xen lẫn tiếng tim đập. Tuấn ngồi sát ngọn đèn, chăm chú chép từng dòng. Ánh lửa rung rinh, phản chiếu vào đôi mắt sáng của cậu.

Bất chợt, một tiếng nổ lớn khiến đất rung mạnh. Ngọn đèn suýt tắt. Tuấn vội đưa tay che gió, giữ cho ngọn lửa không tắt. Cậu nói nhỏ:
“Đèn tắt là không học được nữa đâu cô.”

Bà Hòa nhìn cậu bé, sống mũi cay cay. Trong khoảnh khắc ấy, bà hiểu rằng ngọn đèn nhỏ không chỉ để học, mà còn là niềm tin của cả lớp.

Khi còi báo yên vang lên, mọi người bước ra khỏi hầm. Trên cánh đồng, khói vẫn còn bay. Nhưng lũ trẻ reo lên khi thấy quyển vở của mình vẫn sạch sẽ, bài học vẫn tiếp tục.

Nhiều năm sau, bà Hòa kể lại:
“Chúng tôi có thể thiếu bàn ghế, thiếu lớp học, nhưng không thiếu quyết tâm. Ngọn đèn dầu trong hầm đất năm ấy chính là ánh sáng của tri thức, của niềm tin vào ngày mai.”

Câu chuyện khép lại với hình ảnh cậu bé Tuấn che tay giữ ngọn đèn nhỏ. Trong thời hoa lửa, giữa bom đạn khốc liệt, ánh sáng ấy vẫn cháy lên — lặng lẽ nhưng bền bỉ, như ý chí học tập của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn