“Ngọn đèn trong hầm đất”
Câu chuyện về một người phụ nữ kiên cường sống trong hầm trú ẩn, vừa nuôi con vừa giúp bộ đội trong thời chiến.
Những năm chiến tranh biên giới, nhà bà Bé nằm gần tuyến đầu. Đêm nào cũng có pháo rơi, nên gia đình bà phải đào một căn hầm nhỏ ngay sau nhà.
Trong bóng tối của hầm đất, bà thắp một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh sáng yếu ớt ấy không chỉ giúp bà chăm con mà còn là tín hiệu bí mật cho bộ đội biết nơi trú ẩn an toàn.
“Có đêm, bộ đội ghé vào hầm trú mưa đạn. Tôi chia cho họ từng nắm cơm, từng ngụm nước. Lúc đó ai cũng đói, nhưng không ai nghĩ cho riêng mình.”
Một lần, pháo rơi rất gần, đất đá lấp gần kín miệng hầm. Bà Bé ôm con, bình tĩnh đào lối thoát suốt nhiều giờ.
Sáng hôm sau, khi bước ra khỏi hầm, bà thấy cả xóm đã tan hoang. Nhưng ngọn đèn dầu trong hầm vẫn còn cháy dở.
“Chỉ cần còn sống, còn ánh sáng, thì còn hy vọng.”



