Ngọn đèn trong hầm đất
Trong những năm chiến tranh ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, nữ thanh niên xung phong Lê Thị Mai cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom để giữ thông đường. Một đêm mưa bom, ánh đèn dầu nhỏ trong hầm trú ẩn đã trở thành niềm hy vọng giúp cứu sống nhiều người.
Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, Lê Thị Mai viết đơn tình nguyện vào lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của bà là mở đường, tải đạn và san lấp hố bom trên tuyến Trường Sơn.
Cuộc sống nơi rừng núi vô cùng gian khổ. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm mọi người mới tranh thủ làm việc. Đất đá vừa san xong thì bom lại cày nát mặt đường.
Một đêm cuối đông, đơn vị của Mai đang sửa đường thì còi báo động vang lên. Máy bay địch lao tới ném bom dữ dội. Mọi người chạy vào hầm trú ẩn nhưng một nhóm công binh ở phía sau chưa kịp quay về.
Trong hầm tối om, Mai lấy chiếc đèn dầu nhỏ duy nhất còn lại treo trước cửa hầm để làm tín hiệu. Giữa khói bụi và tiếng bom, ánh đèn leo lét ấy đã giúp những người công binh tìm được đường chạy vào nơi an toàn.
Sau trận bom, đơn vị thoát nạn. Người đội trưởng nắm tay Mai xúc động nói:
“Có khi giữa chiến tranh, một ngọn đèn nhỏ cũng cứu được cả mạng người.”
Nhiều năm sau, bà Mai vẫn giữ chiếc đèn dầu cũ như một kỷ vật của tuổi thanh xuân thời hoa lửa.



