Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn Đèn Trong Hầm Đất

Câu chuyện kể về những ngày bom đạn ác liệt tại Quảng Trị năm 1972, nơi một chàng trai trẻ làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và cứu thương trong đêm. Giữa khói lửa chiến tranh, ánh đèn dầu nhỏ trong căn hầm đất trở thành biểu tượng của niềm tin và hy vọng sống.

An Giang08/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Quảng Trị chìm trong khói bom. Ban ngày đất rung chuyển bởi pháo kích, ban đêm bầu trời đỏ rực vì đạn sáng. Khi ấy, Nguyễn Văn Hòa mới 24 tuổi, là dân công hỏa tuyến chuyên vận chuyển gạo, thuốc men và đưa thương binh ra khỏi vùng chiến sự.

Ông Hòa nhớ rõ một đêm tháng Bảy, mưa lớn trút xuống giữa tiếng máy bay gầm rú. Đơn vị của ông nhận lệnh đưa ba thương binh vượt qua cánh đồng gần sông Thạch Hãn để đến trạm cứu thương phía sau.

Con đường chỉ dài vài cây số nhưng phải đi gần bốn tiếng vì bom nổ liên tục. Mỗi lần pháo sáng bắn lên, cả nhóm lại nằm ép xuống bùn đất. Một thương binh trẻ bị sốt nặng, mê man gọi tên mẹ trong tiếng khóc nghẹn.

Khi đến được một căn hầm nhỏ bên triền đồi, ông Hòa nhìn thấy một ngọn đèn dầu leo lét. Trong hầm có một bà mẹ già sống cùng hai đứa cháu nhỏ. Không chút do dự, bà nhường chỗ trú cho các thương binh, còn mình ngồi sát cửa hầm để canh động tĩnh.

Đêm ấy, bom rơi rất gần. Đất đá liên tục đổ xuống mái hầm. Đứa bé gái khoảng tám tuổi ôm chặt chiếc đèn dầu vì sợ tắt lửa. Nó nói một câu mà ông Hòa nhớ suốt đời:

“Còn đèn là còn người sống chú ơi.”

Rạng sáng, tiếng bom thưa dần. Các thương binh được chuyển tiếp đến bệnh xá an toàn. Trước lúc đi, bà mẹ già chỉ đưa cho ông một nắm khoai luộc rồi nói:

“Các con còn sống là làng này còn hy vọng.”

Sau chiến tranh, ông Hòa trở lại nơi ấy thì căn hầm không còn nữa. Nhưng ông vẫn nhớ ánh đèn dầu nhỏ trong đêm bom đạn năm xưa — ánh sáng của tình người giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn