Ngọn Đèn Trong Hầm Đất
Đây là câu chuyện về những ngày chiến đấu gian khổ của quân và dân miền Tây Nam Bộ. Giữa bom đạn chiến tranh, một ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm bí mật đã trở thành biểu tượng của niềm tin và ý chí không khuất phục.
Năm 1970, tại một vùng quê thuộc An Giang, địch liên tục mở các cuộc càn quét nhằm tìm kiếm lực lượng cách mạng. Để bảo vệ cán bộ, người dân trong xóm đã đào nhiều hầm bí mật dưới nền nhà và trong các vườn cây.
Ông Đời lúc ấy là một du kích trẻ tuổi. Nhiệm vụ của ông là đưa thư từ và dẫn đường cho cán bộ qua các khu vực nguy hiểm.
Một chiều mưa, ông cùng hai cán bộ về trú ẩn trong căn hầm bí mật dưới một vườn xoài.
Đêm xuống, mưa ngày càng lớn. Bên trên mặt đất, tiếng chó sủa và tiếng bước chân của địch vang lên khắp nơi.
Trong hầm tối, chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ le lói.
Ngồi quanh ánh đèn, mọi người tranh thủ đọc tài liệu và bàn công việc cho những ngày tới.
Bất ngờ, tiếng địch lục soát vang lên rất gần.
Một tên lính bước vào khu vườn và dùng cây sắt thọc xuống nhiều vị trí khả nghi.
Không khí trong hầm trở nên căng thẳng.
Ông Đời kể:
“Chúng tôi nín thở, chỉ nghe tiếng tim mình đập trong lồng ngực.”
Ngay lúc ấy, bà chủ nhà ở trên mặt đất bình tĩnh dẫn địch sang khu vực chuồng bò và giải thích rằng những dấu đất mới là do vừa sửa hàng rào.
Sau gần một giờ kiểm tra, toán lính rời đi.
Trong căn hầm nhỏ, mọi người nhìn nhau rồi thở phào nhẹ nhõm.
Ngọn đèn dầu vẫn cháy.
Một cán bộ già nói:
“Chừng nào ngọn đèn này còn sáng thì niềm tin của chúng ta vẫn còn.”
Câu nói ấy đã theo ông Đời suốt cuộc đời.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, mỗi khi nhắc về thời hoa lửa, ông vẫn nhớ ánh sáng nhỏ bé trong căn hầm đất năm ấy – ánh sáng của lòng yêu nước, của niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.



