Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn Đèn Trong Hầm Đất

Một câu chuyện nhỏ nhưng đầy xúc động về tình người trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi ánh sáng của niềm tin vẫn tồn tại giữa bóng tối của bom đạn.

Thái Nguyên03/04/2026Nguyễn Ngọc Mai (Chi đoàn Đất Đỏ - Xã Võ Nhai)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, khi đó mới 14 tuổi, sống cùng mẹ và em gái trong một ngôi làng nhỏ ở miền Bắc. Những năm ấy, chiến tranh diễn ra ác liệt, ngày nào cũng nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Ngôi nhà của chúng tôi có một hầm đất nhỏ phía sau vườn. Mỗi lần còi báo động vang lên, cả làng lại vội vã chạy xuống hầm trú ẩn. Trong bóng tối chật hẹp, mọi người ngồi sát bên nhau, chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ le lói. Tôi nhớ nhất là một buổi tối mùa đông. Trời rất lạnh, gió rít từng cơn. Khi còi báo động vang lên, mọi người nhanh chóng xuống hầm. Lúc đó, một cụ già trong làng bị ngã, không thể đi nhanh được. Không ai bảo ai, hai anh thanh niên lập tức quay lại cõng cụ xuống hầm an toàn. Trong hầm, mẹ tôi lấy chiếc áo ấm duy nhất của mình khoác lên người cụ. Một chị hàng xóm chia nửa củ khoai lang cho em gái tôi. Dù ai cũng thiếu thốn, nhưng không ai để người khác bị bỏ lại phía sau. Ngọn đèn dầu hôm ấy bỗng trở nên đặc biệt. Nó không chỉ chiếu sáng căn hầm, mà còn làm ấm lòng tất cả mọi người. Tôi nhìn quanh—những gương mặt lấm lem nhưng ánh mắt đầy kiên cường và yêu thương. Tiếng bom bên ngoài dần im. Khi chúng tôi bước ra khỏi hầm, bầu trời đêm lại yên tĩnh đến lạ. Tôi chợt hiểu rằng, thứ giúp con người vượt qua chiến tranh không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là tình người. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua đi, tôi vẫn không thể quên ngọn đèn nhỏ ấy. Nó là ký ức, là niềm tin, và là ánh sáng dẫn đường cho tôi suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn