Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Đèn Trong Hầm Đất

âu chuyện kể lại ký ức của một nữ thanh niên xung phong trong thời chiến. Giữa bom đạn và thiếu thốn, những con người trẻ tuổi vẫn giữ trong tim niềm tin, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.

Lai Châu10/03/2026Ngô Thị Hằng (Trường mầm non Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Mai. Năm tôi mười chín tuổi, chiến tranh vẫn đang ác liệt. Tôi rời quê để tham gia đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và tải thương ở một tuyến đường rừng.

Những ngày ấy, cuộc sống của chúng tôi gắn liền với đất đỏ, mưa rừng và tiếng máy bay gầm trên đầu. Ban ngày, chúng tôi sửa đường, lấp hố bom. Ban đêm, đoàn xe chở hàng lặng lẽ đi qua, còn chúng tôi đứng hai bên đường cầm đèn dầu làm tín hiệu.

Có một buổi tối mưa rất lớn. Đường trơn và lầy, xe khó đi. Đội chúng tôi phải chui xuống một hầm đất nhỏ để tránh máy bay. Trong hầm tối, chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ leo lét.

Anh Tuấn, người lái xe quen của tuyến đường ấy, cười nói:
“Chỉ cần còn ngọn đèn này, xe tụi anh vẫn tìm được đường.”

Ngọn đèn nhỏ bé ấy trở thành thứ quý giá nhất trong hầm. Mỗi khi bom nổ gần, nó lại rung lên, nhưng vẫn không tắt. Chúng tôi ngồi sát bên nhau, im lặng nghe tiếng đất đá rơi bên ngoài.

Khi tiếng máy bay xa dần, chúng tôi lại bò ra khỏi hầm. Con đường vẫn còn đó, dù đầy hố bom. Chúng tôi cầm xẻng, cầm cuốc, làm việc suốt đêm để kịp cho đoàn xe sáng hôm sau.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi vẫn nhớ hình ảnh ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm đất. Nó không sáng lắm, nhưng đủ để chúng tôi thấy mặt nhau, thấy nụ cười và niềm tin.

Với tôi, đó chính là ánh sáng của một thời hoa lửa – thời mà tuổi trẻ của chúng tôi đã cháy lên giữa bom đạn, nhưng vẫn hướng về ngày mai hòa bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn