Ngọn đèn trong hầm đất
bình giờ chỉ còn lại những mái nhà cháy xém và những hố bom chồng lên nhau như vết sẹo.
Lan, một cô gái vừa tròn mười tám tuổi, trở thành y tá bất đắc dĩ trong một trạm quân y dã chiến. Trạm chỉ là một căn hầm đất, lợp bằng tre và bao cát, đủ chỗ cho vài chiếc cáng và một ngọn đèn dầu leo lét.
Mỗi tối, khi tiếng máy bay ngừng rít, Lan lại thắp ngọn đèn nhỏ. Ánh sáng yếu ớt ấy là thứ duy nhất giúp cô băng bó vết thương, lau máu, và đôi khi… nắm tay những người lính đang dần rời xa sự sống.
Một hôm, một chàng lính trẻ được đưa vào. Anh bị thương nặng, nhưng vẫn cố giữ một nụ cười. Trong túi áo anh có một bức thư chưa kịp gửi, viết dở:
"Mẹ ơi, khi nào con về, con sẽ trồng lại cây bưởi sau nhà..."
Lan đọc mà nghẹn lại. Cô ngồi bên anh suốt đêm, giữ ngọn đèn không tắt, như giữ một sợi hy vọng mong manh.
Trước khi trời sáng, anh lính khẽ hỏi:
“Đèn còn sáng không em?”
Lan siết tay anh:
“Còn Sáng lắm.”
Anh mỉm cười, rồi lặng yên.
Ngoài kia, trời bắt đầu hửng. Một ngày mới lại đến, dù chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Lan lặng lẽ gấp bức thư, đặt lại vào túi áo anh. Cô đứng dậy, châm thêm dầu cho ngọn đèn.
Vì cô biết, sẽ còn nhiều người cần ánh sáng ấy — dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi giữa thời hoa lửa.



