Anh hùng Lao động

Ngọn Đèn Trong Hầm tối (10p)

Sinh năm 1950 tại Quảng Trị, từng là thanh niên xung phong trong thời chiến. Ông là người trực tiếp tham gia vận chuyển lương thực và cứu thương trên tuyến lửa.

Ninh Bình03/05/2026Hoàng phương Ly (Xã Quỳnh Lưu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân chứng: Nguyễn Văn Hòa

Mô tả ngắn: Sinh năm 1950 tại Quảng Trị, từng là thanh niên xung phong trong thời chiến. Ông là người trực tiếp tham gia vận chuyển lương thực và cứu thương trên tuyến lửa.

Nội dung câu chuyện:

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị đỏ lửa. Bom đạn dội xuống ngày đêm, đất rung lên từng hồi như muốn vỡ ra. Nguyễn Văn Hòa khi đó mới 22 tuổi, gầy nhưng rắn rỏi, được phân công cùng tổ thanh niên xung phong giữ tuyến đường tiếp tế xuyên qua một dãy núi đá.

Công việc của họ bắt đầu từ lúc hoàng hôn. Khi ánh sáng tắt dần, cũng là lúc máy bay địch ít hoạt động hơn, họ tranh thủ gùi từng bao gạo, từng thùng đạn vượt qua những con đường đầy hố bom. Có những đoạn đường, chỉ cần bước lệch một chút là có thể dẫm phải mảnh bom chưa nổ.

Một đêm, khi đang trên đường trở về, một trận pháo bất ngờ ập đến. Đất đá đổ xuống, khói bụi mù mịt. Hòa và hai đồng đội bị kẹt trong một hầm đá nhỏ ven đường. Một người bị thương nặng ở chân, máu chảy không ngừng.

Trong bóng tối đặc quánh, Hòa run tay bật chiếc đèn dầu nhỏ – thứ mà họ luôn mang theo nhưng hiếm khi dám dùng vì sợ lộ vị trí. Ánh sáng leo lét soi rõ gương mặt tái nhợt của người đồng đội. Không có bác sĩ, không có thuốc men đầy đủ, Hòa phải tự mình băng bó vết thương bằng những mảnh vải xé từ áo.

Tiếng pháo vẫn nổ trên đầu, từng nhịp như đếm thời gian. Người bị thương nắm chặt tay Hòa, thì thào:

“Đừng để tắt đèn… tao sợ tối lắm…”

Hòa hiểu, ngọn đèn lúc này không chỉ để nhìn, mà còn là thứ giữ lại hy vọng. Dù biết nguy hiểm, anh vẫn che tay quanh ngọn lửa, giữ cho nó không tắt.

Suốt gần ba giờ đồng hồ, họ nằm im trong hầm đá. Khi tiếng pháo thưa dần, Hòa cõng đồng đội trên lưng, cùng người còn lại lần mò trong đêm, men theo con đường quen thuộc để trở về trạm.

Người đồng đội ấy đã sống.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Hòa trở về quê. Cuộc sống bình dị trôi qua với ruộng đồng và gia đình. Nhưng mỗi khi mất điện, nhìn ánh đèn dầu chập chờn, ông lại nhớ về đêm hôm đó—đêm mà một ngọn đèn nhỏ đã giữ lại sự sống, giữ lại niềm tin giữa thời hoa lửa.

Ông thường nói với con cháu:

“Có những lúc, thứ nhỏ bé nhất lại là thứ mạnh mẽ nhất. Như ngọn đèn năm đó… nếu tắt đi, có lẽ chú ấy cũng không còn đủ sức để sống tiếp.”

Và trong ký ức của ông, ngọn đèn ấy vẫn chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn