Cựu chiến binh

NGỌN ĐÈN TRONG HẦM TỐI

Trong những năm chiến tranh, khi bom đạn buộc cả ngôi trường phải chuyển xuống hầm trú ẩn, một cô giáo trẻ vẫn kiên trì giữ lớp học sáng đèn. Câu chuyện là ký ức về lòng dũng cảm và khát vọng học tập giữa những ngày khói lửa.

Hà Tĩnh15/04/2026Lê Phi Đa (xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, ngôi trường nhỏ ở vùng quê Nghệ Tĩnh chỉ còn là đống gạch vụn sau một trận bom.

Để học sinh không thất học, cô giáo Trịnh Thị Thu cùng dân làng đào hầm dưới lòng đất, dựng nên một “lớp học hầm”.

Mỗi sáng, lũ trẻ ôm sách vở chạy qua ruộng, chui xuống căn hầm tối ẩm chỉ vừa đủ ánh sáng từ một ngọn đèn dầu nhỏ.

Thu thường cười nói:

“Bom có thể phá trường, nhưng không thể phá được con chữ.”

Một buổi chiều, khi cả lớp đang học toán, tiếng còi báo động vang lên.

Máy bay địch lại tới.

Đất rung chuyển.
Bụi rơi lả tả từ trần hầm.

Lũ trẻ hoảng sợ khóc òa.

Thu ôm lấy từng em, vừa run vừa hát khe khẽ:

“À ơi… ngủ ngoan…”

Kỳ lạ thay, tiếng hát ấy khiến bọn trẻ bình tĩnh lại.

Sau trận bom, mọi người bò ra khỏi hầm.

Một phần mái hầm đã sập.

Ngôi làng xung quanh tan hoang.

Nhưng Thu phủi bụi trên bảng gỗ, quay lại nói:

“Còn người là còn lớp. Mai học tiếp.”

Suốt nhiều năm chiến tranh, lớp học ấy chưa từng nghỉ buổi nào.

Nhiều học trò của cô sau này trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên.

Khi đã già, mỗi lần học trò cũ về thăm, Thu thường chỉ vào chiếc đèn dầu cũ đặt trên bàn:

“Ngày xưa nhờ ngọn đèn này mà các em học được chữ…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn