ngọn đèn trong hầm trú ẩn (2)
Bà Nguyễn Thị Thảo là một cô giáo trẻ trong thời chiến. Trong những năm chiến tranh ác liệt, bà vẫn kiên trì dạy học cho trẻ em trong làng dù phải học trong hầm trú ẩn để tránh bom đạn.
Năm 1972, khi chiến tranh đang diễn ra rất ác liệt ở miền Trung, bà Nguyễn Thị Thảo mới 18 tuổi và bắt đầu công việc dạy học cho các em nhỏ trong làng. Do máy bay thường xuyên xuất hiện, lớp học không thể tổ chức trong trường như trước. Vì vậy, bà và người dân trong làng đã đào một hầm trú ẩn lớn để các em vừa học vừa tránh bom.
Mỗi buổi học, bà Thảo mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ để thắp sáng trong hầm. Ánh đèn vàng yếu ớt nhưng đủ để các em nhìn thấy bảng và quyển vở của mình. Khi có tiếng còi báo động, mọi người vẫn bình tĩnh ngồi yên trong hầm cho đến khi an toàn.
Có lần trong giờ học, tiếng máy bay vang lên rất gần. Các em nhỏ sợ hãi nắm chặt tay nhau. Bà Thảo vừa trấn an vừa tiếp tục đọc bài cho các em nghe để mọi người bớt lo lắng. Sau khi máy bay rời đi, lớp học lại tiếp tục như chưa có chuyện gì xảy ra.
Dù điều kiện rất khó khăn, các em học sinh vẫn chăm chỉ học tập. Nhiều năm sau, khi nhớ lại những ngày học dưới ánh đèn dầu trong hầm trú ẩn, bà Thảo vẫn xúc động. Với bà, đó là khoảng thời gian tuy gian khổ nhưng đầy ý nghĩa, vì tri thức và hy vọng vẫn được giữ gìn ngay giữa những ngày tháng hoa lửa của đất nước.



