Cựu chiến binh

Ngọn đèn trong hầm trú ẩn

Ninh Bình04/05/2026Đinh Tiến Thành (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: “Ngọn đèn trong hầm trú ẩn”

Trong căn nhà nhỏ nằm bên dòng sông Đáy hiền hòa, Bùi Văn Nam, sinh năm 1952, vẫn cẩn thận giữ chiếc đèn dầu cũ đã theo ông suốt những năm tháng chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật chiến tranh mà còn là biểu tượng của niềm tin và ý chí của người lính năm xưa.

Ông Nam sinh ra trong một gia đình nghèo tại tỉnh Ninh Bình. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những năm tháng bom đạn chiến tranh. Năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ quê hương, đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Quảng Bình — nơi được xem là “túi bom” của miền Bắc lúc bấy giờ. Nhiệm vụ của ông là chiến sĩ hậu cần, vận chuyển lương thực và đạn dược cho các đơn vị chiến đấu.

Ông kể:

“Ngày ấy bom Mỹ đánh phá dữ dội lắm. Ban ngày máy bay quần thảo liên tục nên anh em chủ yếu hoạt động vào ban đêm.”

Trong những căn hầm trú ẩn đào sâu dưới lòng đất, chiếc đèn dầu nhỏ là nguồn ánh sáng duy nhất giúp bộ đội đọc bản đồ, viết thư hay chăm sóc đồng đội bị thương.

Một đêm cuối năm 1972, khi đơn vị đang trú quân trong hầm thì máy bay địch bất ngờ ném bom xuống khu vực gần đó. Đất đá rung chuyển dữ dội, nhiều đoạn hầm bị sập. Khói bụi phủ kín khiến mọi người gần như không nhìn thấy gì.

Giữa lúc nguy cấp, ông Nam đã dùng chiếc đèn dầu soi đường để cùng đồng đội đưa những chiến sĩ bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Ông nhớ lại với ánh mắt xúc động:

“Lúc đó không ai nghĩ đến sợ hãi nữa, chỉ mong cứu được đồng đội. Chiếc đèn dầu tuy nhỏ nhưng trong đêm tối lại trở thành ánh sáng quý giá vô cùng.”

Sau trận bom ấy, đơn vị của ông vẫn tiếp tục bám trụ làm nhiệm vụ. Có những ngày thiếu ăn, thiếu ngủ, nhiều chiến sĩ bị sốt rét nhưng không ai nản lòng. Điều giúp họ vượt qua tất cả chính là niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng.

Ông kể rằng mỗi tối yên tĩnh hiếm hoi, anh em lại quây quần bên ngọn đèn dầu, kể chuyện quê hương và động viên nhau cố gắng chiến đấu.

“Chúng tôi khi ấy còn rất trẻ. Ai cũng nhớ nhà nhưng đều tự nhủ phải hoàn thành nhiệm vụ để đất nước sớm hòa bình.”

Ngày 30/4/1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Những người lính ôm nhau khóc giữa niềm hạnh phúc sau bao năm chiến đấu gian khổ.

Rời quân ngũ trở về quê hương, ông Bùi Văn Nam tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tham gia tích cực các hoạt động của Hội Cựu chiến binh địa phương. Chiếc đèn dầu năm xưa vẫn được ông giữ gìn cẩn thận như một phần ký ức thiêng liêng của tuổi trẻ.

Mỗi lần kể chuyện cho thế hệ trẻ, ông thường nói:

“Hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao máu xương và tuổi xuân của các thế hệ đi trước. Các cháu phải biết trân trọng, gìn giữ và xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.”

Câu chuyện về ngọn đèn trong hầm trú ẩn của cựu chiến binh Bùi Văn Nam đã tái hiện chân thực hình ảnh những người lính thời kháng chiến chống Mỹ — giản dị, kiên cường và luôn mang trong tim niềm tin bất diệt vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn