Bài viết

Ngọn đèn trong hầm trú ẩn

Ngọn đèn trong hầm trú ẩn

Ninh Bình16/05/2026Lê Tuấn Anh (Sưu tầm) (Đoàn xã Thanh Lâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, ở một ngôi trường nhỏ vùng trung du, cô giáo Lan vẫn mở lớp dạy học ngay dưới hầm trú ẩn. Mỗi buổi học, học sinh mang theo bảng con, còn cô mang theo một chiếc đèn dầu bé xíu.

Bom đạn nhiều đến mức có hôm vừa học được vài phút là cả lớp phải nằm rạp xuống đất. Nhưng lạ thay, lũ trẻ chưa bao giờ bỏ học.

Một hôm, sau trận bom lớn, mái trường bị sập gần hết. Ai cũng nghĩ chắc cô Lan sẽ cho học sinh nghỉ một thời gian. Thế nhưng sáng hôm sau, cô vẫn có mặt từ sớm, quét lại khoảng sân đầy gạch vụn rồi gọi học trò tới học.

Một em nhỏ hỏi:

“Cô ơi, trường hỏng rồi, học làm gì nữa ạ?”

Cô Lan nhìn đám học trò lem luốc bụi đất rồi nhẹ nhàng đáp:

“Còn học là còn hy vọng. Mai này đất nước yên bình, các em phải là người xây lại tất cả.”

Câu nói ấy theo lũ trẻ suốt nhiều năm sau. Có người trở thành kỹ sư, có người thành bác sĩ, có người quay lại chính ngôi trường cũ để làm thầy cô giáo.

Và họ vẫn nhớ mãi ánh đèn dầu leo lét năm nào — ánh đèn nhỏ bé nhưng đủ soi sáng cả một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn