Ngọn Đèn Trong Hang Đá (1)
Giữa mưa bom ở tuyến lửa miền Trung, một nữ thanh niên xung phong ngày đêm đứng trên cao điểm đếm bom rơi, đánh dấu vị trí chưa nổ để bảo vệ tuyến đường vận tải. Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.
Những năm chiến tranh chống Mỹ ác liệt, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm đánh phá dữ dội nhất. Ngày nào nơi đây cũng rung chuyển bởi bom đạn. Đất đá cày xới, khói bụi phủ kín cả bầu trời. Nhưng giữa nơi được gọi là “tọa độ lửa” ấy, vẫn có những con người trẻ tuổi bám trụ để giữ cho mạch máu giao thông không bị cắt đứt. Trong số đó có cô gái thanh niên xung phong La Thị Tám. Nhiệm vụ của chị là đứng trên điểm cao quan sát máy bay địch, đếm số bom rơi xuống và đánh dấu những quả bom chưa nổ để công binh xử lý. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm. Mỗi lần máy bay gầm rú lao tới, đất trời như rung lên. Bom nổ dồn dập khiến nhiều người phải lao xuống hầm trú ẩn. Nhưng chị Tám vẫn kiên cường bám trụ trên đồi quan sát. Có những hôm chị phải chạy giữa khói lửa để cắm tiêu đánh dấu bom nổ chậm ngay sau đợt đánh phá. Đồng đội kể rằng, trong hang đá nơi nghỉ chân tạm bợ, chị thường thắp một ngọn đèn dầu nhỏ mỗi đêm. Ánh đèn ấy soi cho chị ghi lại vị trí bom rơi, nhưng cũng như tiếp thêm hy vọng cho cả đơn vị giữa chiến trường ác liệt. Một lần, sau trận bom kéo dài, đồng đội thấy chị ngồi tựa vách đá, đôi tay còn lấm đất, mắt vẫn dõi về con đường phía dưới. Chị chỉ nói giản dị: “Đường còn thông là xe còn chạy được… còn xe chạy là miền Nam còn có hàng tiếp viện.” Sau hòa bình, câu chuyện về La Thị Tám đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần tuổi trẻ Việt Nam. Hình ảnh người con gái nhỏ bé đứng giữa mưa bom năm ấy vẫn còn sống mãi trong ký ức nhiều thế hệ.



