Bài viết

Ngọn Đèn Trong Hang Đá (2)

Giữa những ngày mưa bom trên tuyến Trường Sơn năm 1968, một ngọn đèn dầu nhỏ trong hang đá đã trở thành ký ức không thể quên của nữ dân công hỏa tuyến Nguyễn Thị Lý — nơi lưu lại lá thư cuối cùng của một người lính trẻ gửi về cho mẹ trước lúc hy sinh.

Đắk Lắk10/05/2026Lê Minh Tâm (Nguyễn Viết Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, ở tuyến đường Trường Sơn thuộc tỉnh Quảng Bình, bà Nguyễn Thị Lý khi ấy mới 19 tuổi, là dân công hỏa tuyến chuyên vận chuyển gạo và thuốc men vào chiến trường.

Một đêm mưa lớn, đơn vị của bà phải trú trong một hang đá nhỏ ven núi. Máy bay Mỹ quần thảo phía trên suốt nhiều giờ. Trong hang tối om, chỉ còn một ngọn đèn dầu nhỏ leo lét.

Giữa lúc mọi người im lặng vì mệt và đói, một anh bộ đội trẻ lấy trong túi áo ra lá thư chưa kịp gửi cho mẹ. Anh nhờ bà Lý đọc hộ vì mắt anh bị sốt rét rừng quá nặng.

Bức thư viết:

“Mẹ đừng lo cho con. Khi nào đất nước yên bình, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.”

Đọc đến đó, bà Lý phải dừng lại vì nghẹn. Trong ánh đèn dầu chập chờn, không ai nói gì. Chỉ nghe tiếng mưa đập ngoài cửa hang và tiếng bom vọng từ xa.

Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân. Nhưng chiều cùng ngày, người lính trẻ ấy hy sinh trong một trận bom ven đường. Lá thư vẫn còn nằm trong túi áo anh.

Nhiều năm sau hòa bình, bà Lý quay lại Quảng Bình cùng đội tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Bà kể rằng điều bà nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là ánh sáng của ngọn đèn dầu trong hang đá năm ấy.

“Giữa chiến tranh, chỉ cần còn một ngọn đèn sáng, người ta vẫn tin sẽ có ngày hòa bình.” — bà nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn