Ngọn Đèn Trong Mưa Đạn
Câu chuyện kể về những ngày chiến tranh khốc liệt tại miền Trung năm 1972, nơi một cô gái giao liên trẻ tuổi đã giữ vững ánh đèn dẫn đường cho bộ đội giữa đêm mưa bom, được thuật lại qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Văn Thức.
Năm 1972, chiến trường miền Trung nặng mùi khói súng. Những dãy đồi Trường Sơn run rẩy dưới từng đợt bom rơi, nhưng đoàn quân vẫn phải vượt rừng trong đêm để kịp tiếp viện cho chiến trường phía trước.
Anh Nguyễn Văn Thức, lúc ấy chỉ mới 21 tuổi, nhớ lại một trong những ký ức mà anh nói “không bao giờ phai cho đến cuối đời”.
Đêm hôm ấy, trời mưa xối xả. Đơn vị của anh đang di chuyển qua một đoạn rừng hiểm trở. Bản đồ bị ướt nhòe, đường bị chia cắt, mà đằng sau họ là tiếng bom xé gió ngày càng gần. Cả đoàn gần như lạc hướng.
Giữa lúc tuyệt vọng ấy, phía xa thấp thoáng một đốm sáng vàng nhỏ, chập chờn giữa màn mưa và khói súng. Anh Thức ra hiệu cho đồng đội nằm im, quan sát. Đó là ánh đèn dầu—loại đèn mà giao liên hay dùng để làm dấu.
Điều kỳ lạ là trong lúc bom đạn dội xuống liên tiếp, không ai có thể tưởng tượng được vẫn có người dám đứng đó giữ đèn.
Khi đoàn đến gần, họ nhìn thấy một cô gái khoảng 18–19 tuổi, áo nâu đã sờn, người ướt lạnh run nhưng tay vẫn kiên quyết giữ chiếc đèn dầu che dưới tà áo. Cô nói chỉ cần đèn tắt, đơn vị sẽ lạc vào bãi bom vừa ném hôm qua.
“Chừng nào các anh qua hết, em mới đi. Đèn còn sáng là đường còn an toàn.” – cô cười, nhưng giọng run vì lạnh và sợ.
Ngay sau khi đoàn vượt qua dốc núi, bom lại trút xuống dữ dội. Khi anh Thức ngoái lại, ánh đèn đã tắt, còn cô gái… không còn đứng ở chỗ cũ nữa.
Cho đến ngày hòa bình, anh Thức vẫn không biết tên cô. Trong sổ ghi chép của anh chỉ có dòng:
“Ngọn đèn đêm 17-10-1972 – một người con gái vô danh đã cứu cả đơn vị.”
Anh kể lại, mắt đỏ hoe:
“Giữa thời hoa lửa ấy, có những con người thắp lên hy vọng như chính ngọn đèn dầu kia. Nhỏ bé, mong manh… nhưng cứu cả trăm mạng người.”



