Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN ĐÈN TRONG NGÔI NHÀ BẢY ĐỨA CON

Trong hành trình về nguồn tại xã An Trường, tôi có dịp được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Trần Thị Kim – một người mẹ đã lặng lẽ sống, lặng lẽ hy sinh, và lặng lẽ tiễn những đứa con yêu quý của mình đi vào cuộc chiến không hẹn ngày về. Mẹ sinh năm 1917, lớn lên trong cảnh quê nghèo nhưng đậm nghĩa tình. Lập gia đình với ông Lê Văn Mọn, Mẹ có bảy người con – ba trai, bốn gái. Ngôi nhà nhỏ ngày ấy lúc nào cũng đầy ắp tiếng nói cười, là niềm an ủi và động lực để Mẹ vượt qua những tháng ngày gian khó.

Vĩnh Long19/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình về nguồn tại xã An Trường, tôi có dịp được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Trần Thị Kim – một người mẹ đã lặng lẽ sống, lặng lẽ hy sinh, và lặng lẽ tiễn những đứa con yêu quý của mình đi vào cuộc chiến không hẹn ngày về.

Mẹ sinh năm 1917, lớn lên trong cảnh quê nghèo nhưng đậm nghĩa tình. Lập gia đình với ông Lê Văn Mọn, Mẹ có bảy người con – ba trai, bốn gái. Ngôi nhà nhỏ ngày ấy lúc nào cũng đầy ắp tiếng nói cười, là niềm an ủi và động lực để Mẹ vượt qua những tháng ngày gian khó.

Nhưng rồi chiến tranh ập đến. Những đứa con trai của Mẹ, lớn lên trong khói lửa quê hương, đã sớm hiểu rằng đất nước đang cần họ. Và họ đã lần lượt rời mái nhà thân yêu, mang theo lời dặn dò giản dị của Mẹ: “Đi đi con, miễn là đất nước được yên bình.”

Người con trai đầu – liệt sĩ Lê Văn Là – tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ. Là chiến sĩ của lực lượng chủ lực miền Đông, anh đã chiến đấu kiên cường và anh dũng hy sinh vào ngày 18/02/1964. Tin dữ báo về, như một nhát cắt xé lòng người mẹ. Nhưng Mẹ không khóc thành lời, chỉ lặng lẽ thắp nhang, đôi mắt đỏ hoe nhìn lên bàn thờ con.

Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai, thì chiến tranh lại cướp đi của Mẹ thêm một người con nữa.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Láng – người con trai tiếp bước anh, trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 312, Trung đoàn 3, Quân khu 9. Anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và hy sinh vào ngày 09/10/1970. Lần thứ hai nhận tin con ngã xuống, Mẹ gần như cạn nước mắt.

Hai lần tiễn con, hai lần mất con. Những khoảng trống trong ngôi nhà nhỏ ngày càng rộng ra, nhưng trong lòng Mẹ, ngọn đèn của niềm tin chưa bao giờ tắt. Mẹ vẫn sống, vẫn tần tảo, vẫn nuôi dạy những người con còn lại nên người – như một cách để tiếp nối ước mơ dang dở của những người đã khuất.

Người dân An Trường vẫn nhắc về Mẹ với tất cả sự kính trọng. Họ nói Mẹ hiền lắm, chịu thương chịu khó, nhưng trong sâu thẳm là một nghị lực phi thường – nghị lực của một người mẹ đã dâng hiến hai người con cho Tổ quốc.

Ngày 04/8/2014, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là lời tri ân sâu sắc của cả dân tộc đối với những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại của Mẹ.

Rời An Trường, tôi mang theo trong lòng một nỗi xúc động khó tả. Tôi nhận ra rằng, có những người mẹ không cầm súng, không trực tiếp ra chiến trường, nhưng sự hy sinh của họ còn lớn lao hơn bất cứ điều gì.

Là một người trẻ hôm nay, tôi càng hiểu rằng mình phải sống xứng đáng hơn – để những ngọn đèn như Mẹ Trần Thị Kim đã thắp lên bằng cả cuộc đời sẽ mãi soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn