Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Đèn Trong Rừng Tràm

Giữa vùng rừng tràm ngập nước của Nam Bộ trong những năm chiến tranh, những con người bình dị đã âm thầm chiến đấu và giữ vững niềm tin. Câu chuyện là ký ức của một người du kích trẻ, nơi ánh đèn nhỏ bé trở thành biểu tượng của sự sống và hy vọng giữa thời hoa lửa.

Đắk Lắk24/04/2026Đỗ Mỹ Gia Hân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Tư, người sinh ra và lớn lên ở một vùng rừng tràm bạt ngàn của Nam Bộ. Trước chiến tranh, nơi đây chỉ có tiếng chim, tiếng nước vỗ bờ. Nhưng rồi bom đạn kéo đến, biến rừng tràm thành căn cứ và cũng là chiến trường.

Tôi tham gia du kích khi vừa tròn mười tám. Công việc của tôi là canh gác, đưa đường và giữ liên lạc giữa các chốt trong rừng. Ban ngày, chúng tôi ẩn mình dưới tán tràm, nước ngập đến ngang gối. Ban đêm, chúng tôi di chuyển bằng xuồng nhỏ, len lỏi qua những lối rạch tối om.

Trong rừng, thứ quý giá nhất không phải là lương thực, mà là ánh sáng. Một ngọn đèn nhỏ cũng có thể khiến ta lộ vị trí. Nhưng cũng chính ánh sáng ấy giúp chúng tôi tìm thấy nhau trong bóng tối.

Một đêm mưa, tôi nhận nhiệm vụ mang tin đến chốt phía trong. Trời tối đen, mưa rơi xối xả, nước dâng cao. Tôi chèo xuồng một mình, tay run lên vì lạnh.

Giữa rừng, tôi bất chợt thấy một ánh đèn leo lét. Đó là tín hiệu của chốt. Nhưng ngay lúc ấy, tiếng súng vang lên từ phía sau. Tôi hiểu mình đã bị phát hiện.

Tôi tắt đèn, đẩy xuồng vào một lùm cây, rồi lội nước đi tiếp. Bùn lầy kéo chân, nước lạnh buốt, nhưng tôi vẫn ôm chặt túi tài liệu vào ngực.

Khi đến gần chốt, tôi khẽ gõ ba tiếng – ám hiệu quen thuộc. Ánh đèn lại sáng lên, lần này rõ hơn. Anh Ba – người giữ chốt – kéo tôi vào.

“Còn sống là may rồi!” – anh nói, giọng khàn đặc.

Tôi đưa túi tài liệu cho anh. Tay tôi run không phải vì lạnh, mà vì vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử.

Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau, chỉ với một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp lạ thường. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng tôi thấy bình yên.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi trở lại rừng tràm. Nước vẫn còn đó, cây tràm vẫn đứng im lặng như những người lính gác.

Tôi mang theo một chiếc đèn dầu cũ, thắp lên giữa rừng. Ánh sáng nhỏ bé ấy khiến tôi nhớ lại những ngày tháng hoa lửa – khi chỉ một ngọn đèn thôi cũng đủ sưởi ấm cả niềm tin và lòng dũng cảm của con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn