Bài viết

Ngọn đèn trong trạm quân y

Giữa núi rừng Tây Nguyên đầy bom đạn, một trạm quân y nhỏ bé đã trở thành nơi giành giật sự sống cho nhiều chiến sĩ. Hình ảnh ngọn đèn dầu cháy suốt đêm cùng sự tận tụy của những người quân y đã để lại ký ức không thể nào quên.

Gia Lai17/06/2026Hoàng Tiến Đạt (Bí thư chi đoàn thôn Ia Sa, xã Ia Hrú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, tôi được điều động đến một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng. Trạm chỉ có vài căn lán lợp lá, dựng nép mình dưới những tán cây lớn để tránh máy bay địch phát hiện.

Điều kiện khi ấy vô cùng thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế không đầy đủ. Những lúc bị thương binh đưa về đông, chúng tôi phải tận dụng mọi thứ có thể để cứu người.

Trong trạm có một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên chiếc bàn gỗ cũ. Đêm nào ngọn đèn ấy cũng cháy sáng.

Chúng tôi thường đùa với nhau rằng:

"Bao giờ ngọn đèn còn cháy thì trạm quân y còn hoạt động."

Một buổi chiều tháng 11 năm 1974, sau một trận chiến lớn, hàng chục thương binh được chuyển về.

Tiếng cáng tre, tiếng gọi nhau và tiếng rên đau vang lên khắp khu lán.

Các y tá và bác sĩ lập tức bắt tay vào công việc.

Tôi được phân công chăm sóc một chiến sĩ trẻ tên là Nguyễn Văn Nam.

Nam mới 19 tuổi, quê ở Thanh Hóa.

Một mảnh đạn đã găm vào vai khiến anh mất rất nhiều máu.

Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên Nam hỏi không phải vết thương của mình mà là:

"Đơn vị em có thắng không chị?"

Tôi mỉm cười đáp:

"Thắng rồi em ạ."

Nghe vậy, gương mặt cậu chiến sĩ trẻ giãn ra.

Những ngày sau đó, tôi thường xuyên thay băng và chăm sóc cho Nam.

Mỗi lần đau, cậu chỉ cắn răng chịu đựng chứ không bao giờ than vãn.

Một tối, khi tôi đang ngồi ghi chép hồ sơ bệnh án dưới ánh đèn dầu, Nam khẽ hỏi:

"Chị có nhớ nhà không?"

Tôi cười:

"Có chứ."

Nam nhìn ngọn đèn rồi nói:

"Em cũng nhớ mẹ lắm. Không biết giờ này mẹ đang làm gì."

Tôi lặng người.

Bởi tôi hiểu rằng trong chiến tranh, nỗi nhớ gia đình là điều luôn thường trực trong lòng mỗi người.

Những ngày cuối năm ấy, số thương binh đưa về ngày càng nhiều.

Có những đêm chúng tôi thức trắng.

Ngọn đèn dầu nhỏ vẫn cháy sáng giữa màn đêm.

Ánh sáng ấy soi rõ những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của đội ngũ quân y.

Nó cũng thắp lên hy vọng cho những người lính đang chiến đấu với thương tích và bệnh tật.

Đầu năm 1975, sức khỏe của Nam hồi phục.

Ngày chia tay để trở về đơn vị, cậu chiến sĩ trẻ đứng nghiêm chào tất cả mọi người.

Rồi cậu quay sang tôi:

"Sau này hòa bình, em nhất định sẽ quay lại thăm chị."

Tôi cười và chúc cậu lên đường mạnh khỏe.

May mắn thay, Nam đã sống sót qua chiến tranh.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, trong một cuộc gặp mặt cựu chiến binh, tôi bất ngờ gặp lại anh.

Người chiến sĩ trẻ năm nào giờ đã là một người đàn ông tóc điểm bạc.

Anh nhận ra tôi ngay giữa đám đông.

Sau cái bắt tay thật chặt, anh xúc động nói:

"Nếu không có các chị trong trạm quân y ngày ấy, chắc em không có ngày hôm nay."

Nghe những lời ấy, mọi ký ức về ngọn đèn dầu giữa đại ngàn lại ùa về trong tôi.

Ngọn đèn ấy không chỉ chiếu sáng một căn lán nhỏ.

Nó còn tượng trưng cho niềm tin, sự hy sinh thầm lặng và lòng nhân ái của những con người đã góp phần làm nên chiến thắng.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ về những năm tháng ấy, tôi vẫn hình dung ngọn đèn dầu đang cháy giữa đêm rừng Tây Nguyên, soi sáng những trái tim đầy nhiệt huyết của một thế hệ đã sống và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.

Câu chuyện ca ngợi sự tận tụy, hy sinh thầm lặng của đội ngũ quân y trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua đó giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về những đóng góp không mang tiếng súng nhưng vô cùng to lớn của những người làm công tác cứu chữa thương binh nơi chiến trường, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn