Bài viết

Ngọn Đèn Từ Chiếc Xe Đạp Cũ

Tại một bệnh xá dã chiến ở Quảng Trị năm 1968, đại đội trưởng Nam bị thương nặng có mảnh pháo găm gần tim cần phẫu thuật gấp [2]. Tuy nhiên, một trận pháo kích vừa phá hủy máy phát điện khiến phòng mổ rơi vào cảnh thiếu sáng trầm trọng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bác sĩ Lâm đã nảy ra sáng kiến lật ngược chiếc xe đạp thồ cũ, dùng củ dinamo ở bánh sau để phát điện cho một bóng đèn nhỏ. Chiến sĩ Tuấn đã gồng mình đạp xe liên tục suốt hai tiếng đồng hồ bất chấp mệt mỏi để giữ cho ánh sáng

Lâm Đồng28/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tại một trạm phẫu thuật dã chiến giấu mình trong hang đá ở Quảng Trị, không khí căng thẳng bao trùm. Đại đội trưởng Nam vừa được đưa về trong tình trạng nguy kịch: một mảnh pháo găm rất gần tim, máu tuôn xối xả. Nếu không phẫu thuật gắp mảnh đạn ra ngay lập tức, anh sẽ không qua khỏi.

Bác sĩ Lâm nhìn xung quanh. Bệnh xá dã chiến lúc này không có điện. Một trận pháo kích vừa rồi đã phá hủy máy phát điện nhỏ duy nhất. Ánh sáng lù mù từ vài ngọn đèn dầu không đủ để thực hiện một ca phẫu thuật phức tạp và tinh vi như thế này."Không thể chờ được nữa! Lấy chiếc xe đạp cũ ngoài kia vào đây!", bác sĩ Lâm ra lệnh dứt khoát.Các y sĩ nhanh chóng khiêng chiếc xe đạp thồ cũ kỹ vào đặt cạnh bàn mổ bằng tre. Họ lật ngược chiếc xe lên, cố định chặt khung xe xuống nền đất. Một đầu dây điện được nối từ củ dinamo ở bánh sau dẫn thẳng đến một bóng đèn sợi đốt nhỏ treo lơ lửng trên bàn mổ."Tuấn! Cậu chịu trách nhiệm đạp xe. Giữ đều chân, tuyệt đối không được để tắt đèn!", bác sĩ Lâm nhìn người chiến sĩ trẻ gật đầu.Ca mổ bắt đầu. Giữa tiếng bom đạn dội xuống rung chuyển cả hang đá, âm thanh duy nhất bên trong là tiếng xích xe đạp quay đều đặn: "Xoạch... xoạch... xoạch...".Tuấn gồng mình đạp xe. Mồ hôi tuôn ra như tắm, bắp chân mỏi nhừ nhưng anh không dám lơi chân một giây nào. Chỉ cần anh dừng lại, ánh sáng vụt tắt, mũi dao mổ của bác sĩ sẽ đi lệch hướng.Dưới ánh sáng vàng vọt, run rẩy sinh ra từ sức người của chiếc xe đạp, bác sĩ Lâm tập trung cao độ. Đôi bàn tay của ông chuẩn xác đến từng milimét. Sau hai tiếng đồng hồ căng thẳng tột độ, chiếc kẹp y tế khẽ vang lên tiếng "keng" quen thuộc khi thả mảnh đạn nhọn hoắt vào chiếc khay men sứt mẻ. Ca mổ thành công rực rỡ.Khi bác sĩ Lâm buông dao mổ và mỉm cười gật đầu, Tuấn kiệt sức ngã quỵ xuống cạnh chiếc xe đạp, nhưng môi nở nụ cười rạng rỡ. Sự sống của một người đồng đội đã được giật lại từ tay tử thần nhờ chính những giọt mồ hôi ròng rã trên bàn đạp ấy.Hòa bình lập lại, chiếc xe đạp thồ với củ dinamo gỉ sét năm xưa được đưa vào trưng bày tại bảo tàng quân y. Nó lặng im đứng đó như một tượng đài bất tử kể về một thời hoa lửa oanh liệt, nơi trí tuệ và tình đồng chí đã chiến thắng bạo tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn