Bài viết

NGỌN ĐỒI KHÓI TRẮNG

Mùa hè năm 1972, ngọn đồi phía Tây làng An Phú ngày nào cũng phủ kín khói bom.

Gia Lai17/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người dân trong làng đã quen với tiếng còi báo động vang lên giữa đêm, quen với cảnh chạy xuống hầm trú ẩn mỗi khi máy bay gầm rú trên bầu trời. Nhưng dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, những hàng hoa mua tím ven triền đồi vẫn nở rực mỗi chiều.

Khải trở về làng sau gần hai năm tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Trung.

Ngày anh bước xuống chiếc xe quân sự cũ kỹ, cả làng ùa ra đón. Mẹ anh bật khóc khi nhìn thấy đứa con trai gầy gò, làn da sạm nắng và vết sẹo dài nơi cánh tay trái.

Riêng Mai chỉ đứng lặng phía sau gốc đa đầu làng.

Cô không dám bước đến gần.

Hai năm trước, ngày Khải lên đường, Mai từng chạy theo anh đến tận bến sông. Hôm ấy trời mưa phùn lạnh buốt, con thuyền chở bộ đội rời bến trong màn sương trắng đục.

Mai đã khóc rất nhiều.

“Đợi anh về nhé.”

Đó là câu cuối cùng Khải nói trước khi con thuyền khuất dạng.

Từ ngày ấy, Mai đều đặn viết thư cho anh. Có những lá thư phải mất hàng tháng mới tới nơi, có những lá chẳng bao giờ nhận được hồi âm. Nhưng cô vẫn viết.

Cô kể cho Khải nghe chuyện cây phượng trước sân trường đã lớn hơn, chuyện con sông mùa lũ năm nay nước đỏ ngầu, chuyện mẹ anh mỗi chiều vẫn ngồi đan áo bên hiên chờ tin con.

Khải giữ tất cả thư của Mai trong chiếc túi vải nhỏ luôn mang bên người.

Giữa những đêm chiến tranh khốc liệt nhất, khi bom đạn rung chuyển cả cánh rừng, anh vẫn lấy thư ra đọc dưới ánh đèn pin leo lét.

Đó là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy quê hương vẫn còn rất gần.

Nhưng lần này Khải trở về không phải để nghỉ phép.

Đơn vị của anh chuẩn bị tham gia trận đánh lớn ở ngọn đồi phía Tây — nơi quân địch đang đóng căn cứ.

Cả làng ai cũng hiểu trận đánh ấy sẽ vô cùng ác liệt.

Đêm trước ngày đi, Mai lặng lẽ mang cho Khải một chiếc khăn tay màu trắng.

“Em tự thêu đó,” cô nói nhỏ.

Ở góc khăn có hàng chữ vụng về:

“Bình an trở về.”

Khải bật cười, nhưng đôi mắt anh đỏ hoe.

Hai người ngồi bên bờ sông suốt đêm hôm ấy. Gió thổi lạnh qua những rặng tre, tiếng côn trùng vang lên đều đều giữa không gian yên tĩnh hiếm hoi của thời chiến.

Mai hỏi:

“Nếu chiến tranh kết thúc… anh muốn làm gì đầu tiên?”

Khải nhìn dòng nước đen lặng trôi rồi đáp:

“Anh muốn cưới em.”

Mai cúi mặt, giấu nụ cười sau mái tóc.

Đó là lần đầu tiên cô nghe anh nói điều ấy.

Sáng hôm sau, đơn vị hành quân lên đồi.

Khải ngoái nhìn về phía làng lần cuối. Giữa đám đông tiễn đưa, Mai mặc chiếc áo nâu giản dị, đứng lặng im nhưng đôi mắt ngập đầy lo lắng.

Rồi đoàn người khuất dần sau màn sương.

Ba ngày sau, trận đánh bắt đầu.

Tiếng pháo nổ vang dội suốt cả vùng núi. Bầu trời đỏ rực trong khói lửa. Người dân dưới làng chỉ biết thấp thỏm chờ tin.

Mai gần như thức trắng nhiều đêm.

Cô cùng các mẹ, các chị gói cơm, nấu cháo gửi lên chiến trường. Mỗi lần nghe cáng thương binh được đưa xuống, tim cô lại thắt lại vì sợ hãi.

Đến chiều ngày thứ năm, cơn mưa lớn bất ngờ trút xuống ngọn đồi.

Một người lính trở về làng báo tin:

“Ta thắng rồi.”

Cả làng òa khóc trong vui sướng.

Nhưng Khải vẫn chưa trở về.

Mai chạy khắp nơi tìm kiếm tin tức. Cô đứng hàng giờ trước trạm quân y dã chiến, hỏi từng người lính đi ngang qua.

Đêm ấy, trời lạnh buốt.

Mai ngồi một mình dưới mái hiên bệnh xá thì nghe có tiếng gọi khàn đặc:

“Mai…”

Cô quay phắt lại.

Khải đứng đó, vai quấn băng trắng, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn đang cười.

Mai bật khóc chạy đến ôm chầm lấy anh.

Lần đầu tiên sau bao năm chiến tranh, cô không còn sợ mất anh nữa.

Một năm sau, đất nước hòa bình.

Đám cưới của Khải và Mai được tổ chức ngay dưới chân ngọn đồi từng đầy khói lửa năm nào.

Không có nhạc lớn, không có bàn tiệc sang trọng.

Chỉ có tiếng cười của bà con trong làng, mùi cơm mới thơm lừng và những dây hoa mua tím được kết dọc lối đi.

Khải nhìn Mai trong chiếc áo dài giản dị rồi khẽ nói:

“Cuối cùng anh cũng trở về được với em.”

Mai mỉm cười, đôi mắt long lanh dưới nắng chiều.

Phía xa xa, ngọn đồi năm ấy giờ đã phủ đầy màu xanh của cây non.

Khói lửa chiến tranh rồi cũng tan đi.

Chỉ còn lại tình yêu, ký ức và những tháng năm tuổi trẻ không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN ĐỒI KHÓI TRẮNG | Câu chuyện thời hoa lửa