Bài viết

Ngọn đuốc bên suối Nước Oa

Đà Nẵng24/04/2026Đoàn Thị Ngọc Trang (Chi đoàn Trường TH Lê Văn Tám)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đuốc bên suối Nước Oa

Suối Nước Oa mùa mưa nước dâng cao, chảy xiết. Ban ngày còn khó qua, huống hồ ban đêm. Thế nhưng, đó lại là con đường duy nhất để bộ đội hành quân.

Đêm ấy, trời tối đen như mực. Gió rừng thổi hun hút, từng cơn lạnh buốt. Bên bờ suối, cậu bé A Lăng đứng đó từ lúc chập tối. Trên tay em là một ngọn đuốc nhỏ, ánh lửa chập chờn soi sáng một góc nước.

A Lăng mới mười hai tuổi. Em vốn có thể ở nhà như những đứa trẻ khác, nhưng em chọn đứng ở đây. Bởi em biết, nếu không có ánh đuốc này, các chú bộ đội có thể trượt chân, có thể lạc đường giữa đêm tối.

Khi đoàn quân đến nơi, người chỉ huy nhìn thấy em, ngạc nhiên:
“Sao em đứng đây một mình?”

A Lăng cười:
“Em chờ các anh.”

Họ lần lượt lội qua suối, từng bước thận trọng theo ánh đuốc. Có lúc, pháo sáng từ xa rực lên, soi rõ cả khu rừng. Người chỉ huy lo lắng:
“Nguy hiểm rồi, em về đi!”

Nhưng A Lăng lắc đầu:
“Nếu em về, các anh sẽ không thấy đường.”

Đoàn quân qua suối an toàn. Khi quay lại, họ thấy cậu bé vẫn đứng đó, ngọn đuốc đã cháy gần hết, nhưng ánh mắt em vẫn sáng.

Người chỉ huy đặt tay lên vai em:
“Em dũng cảm lắm.”

A Lăng chỉ cười. Với em, việc mình làm là bình thường. Nhưng chính ngọn đuốc nhỏ bé ấy đã góp phần soi sáng con đường chiến đấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn