Bài viết

Ngọn Đuốc Dẫn Đường

Trong một đêm rừng tối mịt, một ngọn đuốc nhỏ đã trở thành ánh sáng duy nhất giúp cả đoàn người vượt qua hiểm nguy – nhưng người cầm đuốc thì mãi mãi không quay lại.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Dẫn đường ban đêm là công việc rất nguy hiểm,” ông Lộc kể. “Không chỉ vì lạc đường, mà còn vì có thể gặp địch bất cứ lúc nào.” Đêm đó, ông cùng một đồng đội tên An được giao nhiệm vụ dẫn một đoàn xe qua đoạn rừng mới mở. “Con đường chưa hoàn chỉnh, nhiều đoạn còn lầy lội và có hố bom.” Trời tối đen, không trăng. Đèn xe phải che kín, chỉ còn lại bóng tối dày đặc. “An cầm một ngọn đuốc nhỏ, đi trước dẫn đường.” Ngọn lửa bập bùng, soi rõ từng bước chân trên con đường gập ghềnh. “Chúng tôi đi rất chậm. Mỗi bước đều phải dò dẫm.” Bất chợt, An giơ tay ra hiệu dừng lại. “Phía trước có dấu hiệu nghi là bãi mìn.” Cả đoàn dừng lại trong im lặng. Không ai dám tiến thêm. “An nói: ‘Để tôi kiểm tra.’” Anh cầm đuốc, bước từng bước chậm rãi về phía trước. “Chúng tôi đứng phía sau, tim như ngừng đập.” Ngọn đuốc di chuyển chậm chạp trong bóng tối, ánh sáng lúc gần lúc xa. “Rồi… một tiếng nổ vang lên.” Ánh lửa bùng lên, rồi tắt lịm. Mọi thứ chìm vào im lặng. Khi tiếp cận được khu vực đó, họ phát hiện An đã hy sinh. “Nhưng nhờ anh ấy, chúng tôi biết được vị trí bãi mìn và tránh được cho cả đoàn.” Ông Lộc cúi đầu:
“Anh ấy đã đi trước… để chúng tôi có thể đi tiếp.” Nhiều năm sau, mỗi khi nhìn thấy ánh lửa trong đêm, ông lại nhớ đến ngọn đuốc ấy. “Không phải ngọn lửa nào cũng cháy lâu… nhưng có ngọn lửa đủ để dẫn đường cho rất nhiều người.” Trong thời hoa lửa, có những ánh sáng nhỏ bé nhưng mang theo ý nghĩa lớn lao – soi đường cho người khác, dù chính mình phải dừng lại giữa chừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn