Cựu chiến binh

Ngọn đuốc dẫn đường (1)

Ánh đuốc soi đường cho đoàn xe trong đêm tối.

Lai Châu12/03/2026Nguyễn Thị Trang (Xã Tân Uyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiệm vụ của đội thanh niên xung phong nơi ông Phan Văn Cường công tác là đảm bảo các tuyến đường vận tải luôn thông suốt.

Nhiều con đường rừng rất hẹp và quanh co. Ban đêm trời tối, các tài xế khó nhìn thấy đường đi. Vì vậy, đội thanh niên xung phong thường cầm đuốc đứng hai bên đường để dẫn lối cho đoàn xe.

Ông Cường nhớ nhất một đêm mưa rừng. Con đường lầy lội khiến nhiều xe trượt bánh. Ông cùng đồng đội phải cầm đuốc đứng suốt nhiều giờ để chỉ đường cho xe vượt qua đoạn khó khăn.

Ánh lửa từ những ngọn đuốc tuy nhỏ nhưng đủ soi sáng cả một đoạn đường. Nhờ đó, đoàn xe chở lương thực và đạn dược đã đến nơi an toàn.

Sau này mỗi khi nhớ lại, ông Cường vẫn nói rằng ngọn đuốc năm xưa chính là biểu tượng cho tinh thần cống hiến của tuổi trẻ trong thời chiến.

14. Người thầy trong chiến khu

Nhân chứng: Ông Ngô Văn Khánh – giáo viên thời chiến
Mô tả: Lớp học nhỏ giữa rừng vẫn vang tiếng đọc bài.

Nội dung:
Trong những năm chiến tranh, nhiều gia đình phải sơ tán vào rừng để tránh bom đạn. Trẻ em vì thế không có điều kiện đến trường.

Thấy vậy, ông Ngô Văn Khánh – một giáo viên trẻ – đã quyết định mở lớp học ngay trong chiến khu. Lớp học chỉ là một mái lán nhỏ dựng bằng tre và lá.

Bàn ghế được làm từ thân cây rừng. Bảng học chỉ là tấm gỗ phẳng được sơn đen. Dù thiếu thốn mọi thứ, các em nhỏ vẫn rất háo hức đến lớp.

Mỗi buổi học, tiếng đánh vần và đọc bài vang lên giữa núi rừng yên tĩnh. Đôi khi tiếng máy bay vang lên từ xa, thầy trò phải tạm nghỉ để xuống hầm trú ẩn.

Nhưng sau khi nguy hiểm qua đi, lớp học lại tiếp tục. Với ông Khánh, việc dạy chữ cho trẻ em trong hoàn cảnh ấy chính là cách góp phần xây dựng tương lai cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn