NGỌN ĐUỐC SOI ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, có những người đã dành trọn cuộc đời cho lý tưởng độc lập dân tộc, dù phải đối mặt với tù đày và cái chết. Lê Hồng Phong là một người như thế.
Sinh năm 1902 tại quê hương Nghệ An, trong một gia đình lao động nghèo, Lê Hồng Phong sớm nuôi chí cứu nước. Với khát vọng tìm con đường giải phóng dân tộc, ông không ngừng học tập, rèn luyện và tham gia hoạt động cách mạng. Bằng trí tuệ và bản lĩnh, ông trở thành một trong những nhà lãnh đạo xuất sắc của Đảng trong những năm đầu đầy gian khó.
Được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương, Lê Hồng Phong luôn đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết. Ông góp phần củng cố tổ chức Đảng, giữ vững phong trào cách mạng trong thời điểm bị thực dân Pháp khủng bố khốc liệt.
Năm 1939, ông bị thực dân Pháp bắt giam. Dù bị tra tấn dã man và giam giữ trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt tại Nhà tù Côn Đảo, ông vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản. Ngày 6/9/1942, ông hy sinh trong lao tù khi mới 40 tuổi, để lại tấm gương sáng về lòng trung thành với Tổ quốc và nhân dân.
Mỗi lần đọc về cuộc đời Lê Hồng Phong, tôi càng thấm thía rằng, độc lập và tự do của dân tộc được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của các thế hệ đi trước. Chính những người như ông đã thắp lên ngọn đuốc soi đường cho cách mạng Việt Nam đi đến thắng lợi.
Là thanh niên hôm nay, chúng ta không còn đứng trước thử thách của chiến tranh, nhưng vẫn cần giữ vững tinh thần học tập, cống hiến, sống có lý tưởng và trách nhiệm. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của dân tộc.



