NGỌN ĐUỐC THANH XUÂN VÀ BẢN LĨNH CÁCH MẠNG -Lý Tự Trọng-
ANh hùng Lý Tự Trọng
Lịch sử Việt Nam được viết nên bởi xương máu và nước mắt, bởi những tên tuổi đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi. Khi nhắc lại lịch sử hào hùng và đau thương ấy, ta lại cảm thấy xót xa cho những người lính trẻ ấy, những người lính còn cả thành xuân nhưng lại dùng nó để giành lấy độc lập cho chúng ta như ngày hôm nay. Trong đền thờ những người con bất tử ấy, Lý Tự Trọng hiện lên như một biểu tượng rực rỡ nhất cho chí khí quật cường của tuổi trẻ. Câu nói "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác" của ông trước tòa án thực dân như ngọn lửa làm bén nên tinh thần cách mạng cho mọi thế hệ thanh niên.
Lý Tự Trọng (1914 – 1931) tên thật là Lê Văn Trọng, sinh ra trong một gia đình yêu nước tại Thái Lan nhưng quê ở xã Việt Xuyên, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Được nuôi dưỡng trong bầu không khí cách mạng, ông sớm bộc lộ tư chất thông minh và lòng nồng nàn yêu nước. Khi được tổ chức đưa sang Trung Quốc học tập và hoạt động, ông đã chứng tỏ bản lĩnh của một người chiến sĩ cộng sản kiên trung dù tuổi đời còn rất trẻ.
Năm 1926, khi mới hơn 12 tuổi ông được cử sang Quảng Châu – Trung Quốc để học tập và rèn luyện.
Năm 1929, ông được cử về nước hoạt động tại Sài Gòn với nhiệm vụ liên lạc và bảo vệ cho Xứ uỷ Nam Kỳ, vận động tập hợp thanh niên trong các nhà máy, trường học để thành lập Đoàn Thanh niên cộng sản.
Ngày 8 tháng 2 năm 1931, trong một buổi mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái, để bảo vệ đồng chí của mình, Lý Tự Trọng đã dũng cảm bắn chết tên thanh tra mật thám khét tiếng Le Grand. Ông bị bắt, bị tra tấn dã man nhưng kẻ thù chỉ nhận được cái nhìn khinh từ ông và thái độ bất hợp tác, song bọn chúng đã thất bại. Tinh thần yêu nước của ông đã làm cho kẻ thù phải khiếp sợ và kính nể.
Trước lúc chết, ông vẫn không hề run sợ, đối mặt với những ngày ngục tối, tra tấn nhưng ông vẫn lạc quan và tin tưởng tuyệt đối vào thắng lợi của cách mạng. Khi bước ra pháp trường ở tuôi 17, ông bước đi với tư thế hiên ngang, đầu ngẫng cao, ánh mắt bình thãn và dõng dạc tuyên bố: "… Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác…"
“Đả đảo thực dân Pháp”, “Đảng cộng sản Đông Dương muôn năm”, “Cách mạng Việt Nam thành công muôn năm”
Nói xong ông đã hiên ngang bước lên máy chém, hát vang bài Quốc tế ca.
Câu nói ấy đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần tạo một làn sóng căm phẫn phản đối tội ác của thực dân Pháp đối với tù nhân trong khám lớn Sài Gòn.
Thật đáng tiếc cho người anh hùng trẻ ấy, nhưng cũng vì câu nói ấy mà ngày nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi với ánh mắt cương nghị vẫn luôn là tấm gương soi chiếu cho thế hệ trẻ. Học tập tấm gương Lý Tự Trọng không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, mà là bắt đầu từ ý thức trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.


