Bài viết

Ngọn Đuốc Trên Con Đường Làng Ban Đêm

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Ngọn Đuốc Trên Con Đường Làng Ban Đêm

Năm 1969, con đường đất chạy dọc làng vào ban đêm gần như chìm trong bóng tối. Không có đèn điện khắp nơi, chỉ có ánh trăng và đôi khi là ánh sáng le lói từ những ngôi nhà xa xa.

Nhưng có một đoạn đường luôn có ánh sáng.

Đó là đoạn đường dẫn qua ngã ba cuối làng, nơi ông Hòa mỗi tối đều cầm một cây đuốc đứng canh.

Ngọn đuốc làm từ tre khô, tẩm dầu, cháy không quá lớn nhưng đủ để soi rõ mặt người đi ngang.

Người ta gọi ông là “người giữ lửa đường”.

Có người hỏi:
“Sao ông phải đứng đó mỗi đêm?”

Ông đáp:
“Để người đi khuya còn thấy đường về.”

Năm 1970, chiến tranh khiến việc đi lại ban đêm nguy hiểm hơn. Có người phải đi tránh ban ngày, có người chỉ dám đi khi có ánh sáng.

Ngọn đuốc của ông Hòa vì thế trở nên quan trọng hơn.

Năm 1971, có một đêm gió lớn làm ngọn đuốc suýt tắt.

Ông lấy áo che lại, đứng chắn gió rất lâu.

Một người qua đường nói:

“Tắt rồi thì thôi, ai mà đứng mãi được.”

Ông đáp:

“Tắt thì thắp lại. Nhưng nếu không ai đứng, thì đường sẽ không còn ai dám đi nữa.”

Năm 1972, có những đêm không ai đi qua. Ngọn đuốc vẫn cháy, dù chỉ có một mình ông đứng dưới gió.

Có người hỏi:

“Không ai đi mà vẫn giữ lửa làm gì?”

Ông nói:

“Để khi có người cần đi, họ không phải đi trong bóng tối hoàn toàn.”

Năm 1973, ông bắt đầu yếu hơn. Có người đề nghị thay ông đứng canh.

Ông lắc đầu:

“Cây đuốc này quen tay tôi rồi.”

Năm 1974, có lần ông không kịp lên đúng giờ. Ngọn đuốc tắt giữa chừng.

Người trong làng hôm đó đi qua đều thấy lạ, như thiếu một thứ quen thuộc.

Tối đó, ông Hòa đứng lặng rất lâu trước chỗ cũ.

Rồi nói:

“Không có lửa, đường vẫn là đường… nhưng người đi sẽ thấy sợ hơn.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Con đường làng bắt đầu có ánh sáng từ những ngôi nhà mới, từ đèn treo, từ cuộc sống trở lại bình thường hơn.

Nhưng ông Hòa vẫn giữ thói quen đứng ở ngã ba mỗi tối.

Một buổi tối, con trai ông trở về.

Anh nhìn ngọn đuốc cũ:

“Giờ có đèn rồi ba, còn cần cái này không?”

Ông Hòa châm lại ngọn lửa.

Ánh sáng bùng lên, đỏ và ấm.

Ông nói:

“Đèn giúp người ta thấy đường. Nhưng lửa này giúp người ta biết là vẫn có người đứng chờ họ đi qua.”

Anh im lặng.

Gió đêm thổi qua con đường đất.

Ánh lửa rung nhẹ nhưng không tắt.

Vì có những ngọn đuốc không sinh ra để xua đi bóng tối hoàn toàn,

mà để giữ lại cảm giác rằng trong những đêm dài nhất của đời người, vẫn luôn có ai đó đứng ở cuối con đường, chờ họ đi qua an toàn và trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn