Ngọn Đuốc Trên Đỉnh Đèo
Câu chuyện kể lại ký ức của ông Hà Văn Lực về những năm tháng tuổi trẻ tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và giữ cho tuyến vận tải luôn thông suốt. Dù phải đối mặt với bom đạn và điều kiện khắc nghiệt của núi rừng, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Qua lời kể của ông, hình ảnh một thời “hoa lửa” hiện lên đầy gian khổ nhưng cũng rực sáng bởi tinh thần đồng đội và niềm tin vào hòa bình.
Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Hà Văn Lực rời quê miền núi để gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ sửa chữa một con đèo quan trọng trên tuyến đường vận chuyển.
Con đèo quanh co, nhiều đoạn dốc cao và thường xuyên bị bom đánh phá. Mỗi khi bom rơi, đất đá lại tràn xuống lấp kín mặt đường.
Một đêm nọ, sau một trận oanh tạc dữ dội, con đường trên đèo bị phá hỏng nặng. Hố bom sâu và cây rừng đổ chắn ngang lối đi. Nếu không sửa kịp, đoàn xe tiếp tế sẽ phải dừng lại.
Không chần chừ, ông Lực và đồng đội nhanh chóng mang cuốc xẻng ra làm việc. Trong bóng đêm, họ đốt những ngọn đuốc nhỏ để soi sáng con đường.
Dưới ánh lửa chập chờn, mọi người đào đất, khiêng đá và san lại mặt đường. Công việc kéo dài suốt đêm.
Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Khi đoàn xe đầu tiên vượt qua con đèo an toàn, mọi người đứng hai bên đường vẫy tay. Ánh đèn xe chiếu lên những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy niềm vui.
Nhiều năm sau khi chiến tranh đã lùi xa, Hà Văn Lực vẫn nhớ rõ những ngọn đuốc cháy sáng trên con đèo năm ấy. Ông nói rằng đó là hình ảnh tượng trưng cho ý chí và lòng dũng cảm của những người trẻ trong thời chiến.


