Bài viết

Ngọn Đuốc Trên Sông Vàm Cỏ

Tây Ninh12/05/2026Nguyễn Thanh Nhã (Nguyễn Thanh Sang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất chậm trên vùng quê Tây Ninh. Gió thổi qua những rặng tre, mang theo mùi khói bếp và tiếng mõ trâu xa xa. Trong căn chòi nhỏ bên bờ sông Vàm Cỏ, cậu bé An ngồi chăm chú nghe ông nội kể chuyện.

“Ngày xưa,” ông bắt đầu, “khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, có một người anh hùng tên là Lê Văn Bình…”

Bình không phải tướng quân, cũng chẳng phải người nổi tiếng. Anh chỉ là một chàng trai nông dân gầy gò, sống bằng nghề chèo ghe chở lúa. Nhưng trong lòng anh luôn cháy lên tình yêu quê hương.

Một năm nọ, giặc kéo đến làng. Chúng cướp lúa, đốt nhà và bắt dân phải phục tùng. Người dân sống trong sợ hãi. Nhiều người muốn bỏ làng đi nơi khác, nhưng Bình đứng lên nói:

“Quê hương này là máu thịt của mình. Nếu ai cũng bỏ chạy thì còn ai giữ đất?”

Từ hôm đó, Bình bí mật tập hợp thanh niên trong làng. Ban ngày họ làm ruộng như bình thường, ban đêm lại luyện võ, chuyển thư và giúp đỡ nghĩa quân. Dưới ánh đuốc lập lòe, Bình luôn là người đi đầu.

Một đêm mưa lớn, nghĩa quân nhận được tin giặc chuẩn bị tấn công vào căn cứ gần sông. Nếu tin này không được báo kịp thời, hàng trăm người sẽ gặp nguy hiểm. Con đường duy nhất là vượt sông trong đêm tối.

Mọi người đều im lặng. Dòng nước hôm ấy chảy xiết như muốn nuốt chửng tất cả.

Bình bước lên.

“Tôi đi.”

Chiếc ghe nhỏ lao vào màn mưa. Sóng đập mạnh khiến mái chèo rung bần bật. Giữa dòng sông, ánh đèn của quân địch bất ngờ quét tới. Tiếng súng nổ vang.

Nhưng Bình không quay đầu.

Anh cúi thấp người, vừa chèo vừa ôm chặt bức thư trong ngực. Đến được bờ bên kia, anh kiệt sức ngã xuống, nhưng bức thư đã được trao tận tay nghĩa quân.

Nhờ tin báo ấy, căn cứ kịp thời rút lui an toàn.

Sau trận đó, người dân trong vùng gọi Bình là “Ngọn đuốc trên sông Vàm Cỏ” — người đã dùng lòng can đảm để soi sáng niềm tin cho mọi người.

Ông nội khẽ dừng lại. Ngoài sân, trăng đã lên cao.

An hỏi nhỏ:

“Ông ơi… sau này chú Bình có trở thành anh hùng không?”

Ông mỉm cười hiền hậu.

“Anh hùng không nhất thiết phải được ghi tên trong sách sử. Chỉ cần dám sống vì người khác, bảo vệ quê hương mình, thì đã là anh hùng rồi.”

Cậu bé An lặng im nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh trăng. Trong tim cậu, một ngọn đuốc nhỏ cũng vừa được thắp lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Đuốc Trên Sông Vàm Cỏ | Câu chuyện thời hoa lửa