NGỌN GIÓ BIỂN KHÔNG QUÊN
Ở vùng đất Long Vĩnh, nơi gió biển mặn mòi thổi qua từng hàng dừa, có một người mẹ đã sống và ngã xuống như một cơn sóng lặng lẽ, nhưng để lại dư âm không bao giờ dứt – Mẹ Tạ Thị Thâu.
Mẹ sinh năm 1922, lớn lên giữa những tháng năm đất nước đầy biến động. Cuộc đời mẹ gắn liền với những ngày lao động lam lũ, với mái nhà nhỏ bên biển và bốn người con thơ. Nhưng cũng chính nơi đó, mẹ đã chọn cho mình một con đường không dễ dàng – con đường của cách mạng.
Là cán bộ Hội Phụ nữ xã Long Vĩnh, mẹ không chỉ là người vun vén gia đình, mà còn là người vận động, tổ chức phụ nữ tham gia đấu tranh. Trong những ngày tháng ấy, mỗi cuộc xuống đường, mỗi lần đối mặt với địch đều là một lần đánh đổi bằng chính tính mạng.
Người dân kể lại, mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ, nói ít nhưng làm nhiều. Mẹ không chỉ lo cho gia đình, mà còn lo cho xóm làng, cho phong trào. Những bước chân của mẹ trên con đường làng năm xưa không chỉ mang theo gánh nặng cuộc sống, mà còn mang theo cả trách nhiệm với quê hương.
Và rồi, ngày 20 tháng 1 năm 1960, trong một cuộc đấu tranh trực diện với địch, mẹ đã ngã xuống.
Mẹ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau là những đứa con chưa kịp lớn. Cái chết của mẹ không chỉ là mất mát của một gia đình, mà còn là nỗi đau của cả một vùng quê. Nhưng cũng từ đó, hình ảnh của mẹ trở thành ngọn lửa, thắp lên ý chí đấu tranh trong lòng người ở lại.
Những đứa con của mẹ lớn lên trong ký ức về một người mẹ anh dũng.
Người con trai – Lê Văn Buôl, sinh năm 1956 – khi mẹ hy sinh vẫn còn là một đứa trẻ. Nhưng chính sự mất mát ấy đã nuôi dưỡng trong anh một ý chí mạnh mẽ. Anh lớn lên, mang theo hình bóng của mẹ, và bước vào con đường cách mạng như một sự tiếp nối tự nhiên.
Năm 1971, anh tham gia lực lượng du kích xã Long Vĩnh. Anh chiến đấu trên chính mảnh đất nơi mẹ đã ngã xuống, như thể mỗi bước chân đều mang theo lời hứa thầm lặng với mẹ.
Ngày 5 tháng 8 năm 1972, anh hy sinh trong một trận chiến tại quê nhà.
Hai thế hệ. Hai lần hy sinh.
Người mẹ ngã xuống khi con còn thơ dại. Người con trưởng thành trong mất mát và lại tiếp tục ngã xuống vì chính lý tưởng mà mẹ đã chọn.
Tôi đứng trước vùng đất Long Vĩnh hôm nay, lắng nghe tiếng gió biển thổi qua, mà lòng không khỏi nghẹn lại. Có những câu chuyện không cần phải kể bằng lời, bởi chính mảnh đất này đã ghi nhớ tất cả.
Mẹ Tạ Thị Thâu – một người mẹ, một người cán bộ phụ nữ – đã sống và hy sinh như bao người phụ nữ Việt Nam khác trong thời chiến: giản dị, kiên cường và bất khuất. Mẹ không cầm súng, nhưng mẹ đã đứng ở tuyến đầu của những cuộc đấu tranh, đã lấy chính thân mình làm lá chắn cho phong trào.
Và rồi, người con của mẹ – như một ngọn lửa được truyền lại – đã tiếp bước, đã sống và hy sinh để hoàn thành điều mà mẹ chưa kịp làm trọn.
Nhiều năm sau, Tổ quốc đã ghi nhận những hy sinh ấy bằng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Nhưng đối với người dân Long Vĩnh, mẹ từ lâu đã là một biểu tượng – một phần ký ức không thể tách rời của quê hương.
Gió biển vẫn thổi, mang theo vị mặn của thời gian. Nhưng trong làn gió ấy, dường như vẫn còn vang vọng câu chuyện về mẹ – về một người phụ nữ đã sống trọn đời mình cho đất nước.
Và dù năm tháng có trôi qua, ngọn gió ấy… vẫn không bao giờ quên.



