Bài viết

Ngọn Gió Đi Qua Những Cánh Đồng Im Lặng

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Ngọn Gió Đi Qua Những Cánh Đồng Im Lặng

Năm 1969, cánh đồng sau làng rộng mênh mông, lúa theo mùa mà lên xuống như nhịp thở của đất. Có những buổi chiều, gió thổi qua đồng, tạo thành những làn sóng vàng chạy dài đến tận chân trời.

Người trong làng gọi đó là “gió đồng”.

Không ai giữ được nó.

Nhưng ai cũng cảm nhận được.

Ông Mười thường đứng ở bờ ruộng mỗi chiều.

Không làm gì, chỉ đứng nhìn gió đi qua lúa.

“Ông đứng đó làm gì hoài vậy?” người ta hỏi.

Ông đáp:
“Để nghe đồng thở.”

Năm 1970, chiến tranh khiến nhiều cánh đồng bị bỏ hoang tạm thời. Có nơi lúa không kịp gieo, có nơi bị gián đoạn mùa vụ. Nhưng gió thì vẫn thổi.

Ông Mười vẫn ra đứng ở bờ ruộng.

Năm 1971, một buổi chiều có tiếng động xa làm cả cánh đồng như im lại. Gió ngừng một lúc rồi lại tiếp tục thổi.

Một đứa trẻ hỏi:

“Gió có sợ không ông?”

Ông cười:

“Gió không biết sợ.”

“Vậy nó đi đâu?”

Ông nhìn ra xa:

“Nó đi qua những nơi nó cần đi qua.”

Năm 1972, có những ngày ruộng bị bỏ trống dài hơn. Đất nứt nhẹ vì thiếu nước, nhưng gió vẫn không dừng.

Ông Mười nói:

“Đất có thể nghỉ, nhưng gió thì không.”

Năm 1973, người ta bắt đầu quay lại làm đồng. Những mảnh ruộng được khôi phục từng chút một.

Ông Mười đứng nhìn rất lâu.

“Có khác gì không ông?” có người hỏi.

Ông đáp:

“Có. Nhưng gió thì vẫn vậy.”

Năm 1974, có người đề nghị xây đường lớn đi qua cánh đồng.

Ông Mười im lặng.

Rồi nói:

“Đường thì có thể đi nhanh hơn… nhưng sẽ không còn nghe được gió đi qua lúa nữa.”

Không ai trả lời.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Cánh đồng dần được gieo trồng lại đầy đủ. Màu xanh trở lại, trải rộng như chưa từng bị gián đoạn.

Một buổi chiều, người lính trẻ năm xưa quay lại.

Anh đứng cạnh ông Mười.

“Giờ yên rồi ông ha,” anh nói.

Ông gật đầu.

Anh hỏi:
“Còn đứng đây làm gì nữa?”

Ông nhìn gió thổi qua lúa:

“Để nhớ là đã từng có những ngày… chỉ cần một cơn gió đi qua cánh đồng thôi cũng đủ để biết rằng mọi thứ vẫn chưa mất hết.”

Anh im lặng.

Gió thổi mạnh hơn một chút.

Lúa nghiêng xuống rồi đứng lại.

Như một nhịp thở dài của đất sau những năm không yên.

Vì có những cơn gió không chỉ làm lúa lay động,

mà còn giữ lại ký ức về những ngày con người đã từng đứng im giữa cánh đồng, chỉ để chắc rằng thế giới xung quanh vẫn còn tiếp tục chuyển động, dù họ không thể nào đoán trước ngày mai sẽ ra sao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn