Ngọn Gió Mang Thư Về
Một lá thư chưa kịp gửi đã theo người lính đi qua nhiều chặng đường hành quân. Trong chiến tranh, có những điều không đến được ngay, nhưng vẫn luôn tìm được đường để trở về.
Năm 1971. Bùi Văn Đạt là chiến sĩ liên lạc của một đơn vị hoạt động trong rừng sâu. Công việc của anh là chuyển thư, mệnh lệnh và tài liệu giữa các tổ. Mỗi lá thư đều được bọc kỹ trong túi vải chống ẩm. Có những lá thư phải đi qua nhiều ngày đường mới tới tay người nhận. Một buổi chiều. Trước giờ hành quân. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Hòa đưa cho Đạt một lá thư. — Nhờ anh gửi giúp tôi về nhà. Đạt gật đầu. — Khi nào có tuyến an toàn, tôi gửi. Hòa cười: — Không gấp đâu… chỉ là để mẹ biết tôi vẫn ổn. Đạt cẩn thận cất lá thư vào túi áo ngực. Đêm đó. Đơn vị phải di chuyển gấp. Đường rừng tối. Mưa rơi nhẹ. Không ai dừng lại lâu ở một nơi. Ngày qua ngày. Lá thư vẫn nằm trong túi áo của Đạt. Có lúc ướt mưa. Có lúc bị ép chặt trong ba lô. Nhưng anh vẫn giữ nó nguyên vẹn. Một trận hành quân kéo dài nhiều ngày. Đơn vị tạm nghỉ bên một con suối nhỏ. Đạt mở túi áo. Lá thư vẫn còn đó. Anh định tìm đường gửi về hậu phương. Nhưng chiến sự thay đổi liên tục. Việc gửi thư bị hoãn lại. Rồi một ngày. Nguyễn Văn Hòa không còn trong đơn vị nữa. Không ai nhắc rõ nguyên nhân. Chỉ còn sự im lặng. Đạt ngồi rất lâu bên dòng suối. Tay cầm lá thư. Nặng hơn mọi hành trang khác. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Bùi Văn Đạt mang lá thư ấy trở về quê. Tìm đến ngôi nhà cũ của đồng đội. Người mẹ già mở cửa. Tóc đã bạc trắng. Ông đưa lá thư ra. Bà run tay cầm lấy. Không mở ngay. Chỉ hỏi nhỏ: — Nó có nhắn gì thêm không? Đạt lặng im. Rồi khẽ nói: — Chỉ nói là anh ấy vẫn ổn… trong những ngày còn lại. Bà cụ gật đầu. Không khóc. Chỉ ôm lá thư vào ngực. Như ôm lại một phần ký ức đã đi rất xa. Từ hôm đó. Lá thư không còn đi tiếp nữa. Nhưng nó đã đến được nơi cần đến. Bằng một con đường dài hơn mọi chuyến đi. Con đường của ký ức, của tình người, và của thời hoa lửa không thể nào quên.



