Ngọn Gió Trên Đồi Cháy
Một câu chuyện cảm động về những người lính pháo binh nơi chiến trường miền Trung. Giữa những đồi đất cháy khét vì bom đạn, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình đã giúp họ vượt qua những tháng năm khốc liệt nhất.
Năm 1972, ông Phan Công Nhật là chiến sĩ thuộc đơn vị pháo binh đóng quân trên một ngọn đồi gần chiến trường Quảng Trị. Khu vực ấy ngày nào cũng rung chuyển bởi pháo kích và bom từ máy bay.
Cả ngọn đồi gần như không còn màu xanh. Cây cối cháy đen, đất đá bị cày xới thành những hố sâu chằng chịt. Vì vậy, mọi người thường gọi nơi ấy là “đồi cháy”.
Đơn vị của ông Nhật sống trong những căn hầm đào vội dưới lòng đất. Ban ngày phải ẩn nấp tránh pháo, ban đêm mới tranh thủ chuyển đạn và khai hỏa yểm trợ cho bộ binh phía trước.
Trong tiểu đội có anh chiến sĩ tên Đinh Văn Khoa, quê ở Nghệ An. Khoa lớn tuổi hơn mọi người một chút nên lúc nào cũng chăm lo cho đồng đội như anh cả.
Mỗi khi có thư nhà gửi ra, Khoa thường đọc chung cho cả tiểu đội nghe để ai cũng thấy vơi bớt nỗi nhớ quê.
Một buổi chiều, sau nhiều giờ pháo kích dữ dội, đơn vị nhận lệnh phải chuyển gấp một khẩu pháo lên điểm cao trước khi trời sáng.
Con đường lên đồi đầy bùn đất và mảnh bom. Ai cũng kiệt sức sau nhiều ngày thiếu ngủ.
Giữa lúc mọi người đang cố kéo khẩu pháo nặng hàng tấn vượt dốc, một tiếng nổ lớn vang lên rất gần. Đất đá đổ xuống mù mịt.
Khi khói tan đi, mọi người phát hiện Khoa đã bị thương nặng ở vai do mảnh pháo.
Dù đau đớn, anh vẫn cố ngồi dậy rồi nói:
“Đừng dừng lại… đưa pháo lên trước đã.”
Không ai muốn bỏ anh lại, nhưng Khoa liên tục thúc giục vì nếu chậm trễ, bộ binh phía trước sẽ gặp nguy hiểm.
Đêm hôm ấy, khẩu pháo cuối cùng cũng được đưa lên điểm cao kịp thời.
Nhờ loạt pháo yểm trợ đúng lúc, đơn vị phía trước giữ vững được trận địa.
Nhưng Khoa đã không qua khỏi.
Sau chiến tranh, mỗi lần nhớ về “đồi cháy”, ông Nhật luôn nhớ đến người đồng đội năm xưa cùng câu nói cuối cùng giữa khói lửa chiến trường.
Ông bảo rằng:
“Có những người ra đi không để lại tài sản gì… ngoài lòng can đảm cho người khác tiếp tục bước tới.”



