‘Ngọn hải đăng’
Với cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng (78 tuổi, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định), những năm tháng thanh xuân không phải là lụa là gấm vóc, mà là những đêm dài nhuộm máu và bùn lầy, là khúc tráng ca bất tử trên dòng sông Kôn huyền thoại.
Bình Định – vùng đất của những người con mang dòng máu võ hiệp, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm lòng kiên trung. Trong những năm tháng sục sôi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông Nguyễn Văn Hùng hiện lên như một gạch nối vô hình nhưng vững chãi giữa lòng địch và vùng giải phóng. Ông không chỉ là một người lính, ông là một "huyền thoại thầm lặng".
Năm 19 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa còn mải mê với những ước mơ tuổi trẻ, ông Hùng đã chọn dấn thân vào hiểm nguy. Nhiệm vụ của ông là giữ cho mạch máu giao thông trên dòng sông Kôn không bao giờ ngừng chảy. Dòng sông ấy, lúc hiền hòa, lúc dữ dội, nhưng dưới họng súng kẻ thù, nó trở thành ranh giới giữa sự sống và cái chết.
"Có những đêm, tiếng tim đập còn át cả tiếng sóng", ông Hùng bồi hồi nhớ lại. Dưới làn mưa bom bão đạn, ông một mình một chèo, chở che cho hàng trăm cán bộ, vận chuyển hàng tấn tài liệu mật – những linh hồn của cuộc cách mạng. Mỗi chuyến đò không chỉ chở người, mà chở cả niềm tin và khát vọng độc lập của một dân tộc. Ông là người giữ lửa, là người dẫn đường, là "ngọn hải đăng" giữa đêm trường tăm tối.
Chiến công của ông không nằm ở những tấm huy chương sáng chói, mà nằm ở những mạng sống được bảo toàn, ở những mật lệnh được chuyển đi kịp thời. Có lần, để bảo vệ đơn vị trước cuộc càn quét tàn khốc, ông đã tự nguyện làm "mồi nhử", đối mặt trực diện với họng súng địch để đồng đội rút lui. Máu của ông đã hòa vào dòng sông Kôn, trở thành một phần máu thịt của quê hương Bình Định.
Hôm nay, đứng giữa giảng đường Đại học Quy Nhơn, chúng ta – những người trẻ được thừa hưởng bầu trời hòa bình – cúi đầu tri ân những người như ông Hùng. Họ đã dâng hiến tuổi xuân để chúng ta có tương lai, họ đã chọn im lặng để Tổ quốc được cất tiếng hát tự do.
Ký ức về ông Nguyễn Văn Hùng và thế hệ cha anh Bình Định sẽ mãi là ngọn lửa rực cháy, nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình chưa bao giờ là miễn phí, và lòng biết ơn chính là hành trang quý giá nhất của mỗi con người.



