NGỌN HOA LỬA TRONG ĐÊM CÔN ĐẢO
NGỌN HOA LỬA TRONG ĐÊM CÔN ĐẢO Gió từ biển đêm thổi vào Côn Đảo nghe như những tiếng thở dài của đất trời. Trăng treo lơ lửng giữa nền trời đen mịn, soi xuống những dãy phòng giam lạnh lẽo. Giữa nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” ấy, có một người con gái tuổi chưa tròn đôi mươi vẫn ngồi hiên ngang, đôi mắt sáng như vì sao lạc nhưng không hề tắt. Người con gái ấy là chị Võ Thị Sáu. Trong xà lim chật chỉ đủ cho một dáng người nhỏ bé, ngọn đèn dầu mờ ảo đặt gần cửa sắt. Lắc lư theo từng cơn
NGỌN HOA LỬA TRONG ĐÊM CÔN ĐẢO Gió từ biển đêm thổi vào Côn Đảo nghe như những tiếng thở dài của đất trời. Trăng treo lơ lửng giữa nền trời đen mịn, soi xuống những dãy phòng giam lạnh lẽo. Giữa nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” ấy, có một người con gái tuổi chưa tròn đôi mươi vẫn ngồi hiên ngang, đôi mắt sáng như vì sao lạc nhưng không hề tắt. Người con gái ấy là chị Võ Thị Sáu. Trong xà lim chật chỉ đủ cho một dáng người nhỏ bé, ngọn đèn dầu mờ ảo đặt gần cửa sắt. Lắc lư theo từng cơn



