Khác

Ngọn Khói Trên Đồi Sim

Giữa vùng đồi hoang tàn vì bom đạn, một làn khói bếp nhỏ mỗi chiều đã trở thành dấu hiệu sự sống và niềm hy vọng cho những người đi qua thời hoa lửa.

An Giang11/05/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, vùng đồi sim ở Quảng Trị vẫn còn đầy hố bom và những thân cây cháy đen sau nhiều năm chiến tranh. Người dân sống sót quay về dựng lại nhà cửa bằng tre nứa, cuộc sống vô cùng thiếu thốn.

Hoàng Thị Lý khi ấy mười chín tuổi, sống cùng bà ngoại trong căn chòi nhỏ bên sườn đồi. Cha mẹ cô đã thất lạc từ những năm sơ tán, nên hai bà cháu nương tựa vào nhau qua ngày bằng ít khoai sắn trồng trên đất cằn.

Chiều nào bà ngoại cũng nhóm bếp nấu cơm thật sớm. Khói bếp bay lên giữa vùng đồi trơ trụi nhìn rất rõ từ xa.

Một hôm, có ba người lính hành quân ngang qua xin nghỉ nhờ một đêm. Họ kể đã đi lạc đơn vị nhiều ngày trong rừng và chính làn khói bếp trên đồi đã giúp họ biết nơi còn dân sinh sống.

Đêm ấy, căn chòi nhỏ chật kín người. Ngoài trời gió rít qua những gốc sim cháy sém. Trong nhà chỉ có nồi cháo loãng nhưng ai cũng cố nhường phần cho nhau.

Một người lính trẻ nhìn làn khói còn âm ỉ rồi nói:

“Ở đâu còn khói bếp, ở đó còn hy vọng.”

Sáng hôm sau, trước khi rời đi, các anh giúp bà ngoại sửa lại mái chòi bị dột và đào thêm một rãnh thoát nước quanh nhà.

Vài tháng sau, chiến sự lại bùng lên dữ dội quanh khu vực ấy. Nhiều gia đình tiếp tục rời đi, nhưng bà ngoại của cô Lý vẫn giữ thói quen nhóm bếp mỗi chiều.

Bà nói:

“Người đi đường nhìn thấy khói sẽ biết nơi này còn người sống.”

Năm tháng qua đi, bà ngoại mất, chiến tranh cũng kết thúc. Vùng đồi sim ngày nào giờ đã phủ xanh cây cối.

Mỗi lần nhớ lại thời ấy, bà Lý vẫn không quên làn khói bếp nhỏ bay lên giữa mênh mông đổ nát — thứ tưởng chừng bình thường nhưng đã sưởi ấm biết bao con người trong những ngày đen tối nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Khói Trên Đồi Sim | Câu chuyện thời hoa lửa