Bài viết

Ngọn Lửa Bất Diệt

Đà Nẵng17/05/2026Nhã Kỳ (Bàn Thạch)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Em là ai cô gái hay nàng tiên?

Em có tuổi hay không có tuổi?

Mái tóc em là mây hay là suối?

Đôi mắt em nhìn hay chớp lửa đêm giông?

Thịt da em hay là sắt là đồng?”

Nhà thơ Tố Hữu đã viết bài thơ này để ghi nhớ công ơn của chị Trần Thị Lý - người anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân - trong lúc thăm chị tại bệnh viện miền Bắc.

Người con gái xứ Quảng, sinh năm 1933, đã tham gia đường dây cán bộ nằm vùng vào năm 1951. Sau hai lần bị bắt, chị được thả ra vì không đủ chứng cứ. Nhưng lần thứ 3, chị đã bị bắt trong một chiến dịch truy nã Việt Minh do Ngô Đình Diệm tổ chức.

Để lấy được thông tin, bọn chúng đã dùng đủ mọi hình thức tra tấn lên người chị. Những hình thức thật ghê rợn, biến thái đến mức mỗi lần nói ra không ai có thể giữ được gương mặt bình tĩnh. Bọn chúng dùng điện giật, dùi đâm, đổ nước xà phòng,... Nhưng làm sao mà bằng việc chúng cắt vú chị, dùng lửa nung bộ phận sinh dục đến nỗi bị mất khả năng sinh sản. Đáng sợ, kinh khủng, ghê rợn là thế, nhưng chị vẫn không hé nửa lời, không một lời nào chị khai ra thông tin của đồng đội cho bọn chúng. Rồi chị ngất đi, rơi vào trạng thái chết lâm sàng. Bọn chúng nghĩ rằng chị đã chết, vứt chị ra ngoài nhà lao. Chị may mắn thoát chết, được đồng đội bí mật đón về, chuyển sang Campuchia và được đưa ra Bắc để chữa trị.

Khi đó, cơ thể chị chỉ còn da bọc xương, mang trên mình hàng chục vết thương đau đơn, ai nhìn thấy cũng không thể nào kìm được nước mắt. Thế nhưng, điều khiến mọi người khâm phục hơn cả là tinh thần bất khuất của chị, tinh thần vì đất nước, vì nền độc lập, tự do, nguyện sống nguyện chết để cống hiến thân mình do tổ Quốc. “Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”.

Nhờ vào sự hy sinh cao cả ấy, chị đã giúp cho hàng trăm chiến sĩ được bảo vệ, thông tin của quân ta được bảo mật, và đóng góp to lớn vào chiến thắng của đất nước. Chị là một tấm gương về lòng yêu nước, về sự hy sinh cao cả đối với thế hệ thanh thiếu niên ngày nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn