Bài viết

Ngọn lửa bất diệt bên dòng kênh Vĩnh Tế

Lịch sử dân tộc không chỉ nằm ở những trang sách giáo khoa, mà còn được khắc ghi trên những mảnh đất ta đi qua, trong những câu chuyện kể của những người đi trước. Trong những ngày tháng Tư lịch sử này, tôi đã may mắn được trò chuyện cùng bác Lê Văn Nam (thường gọi là chú Tư Nam) – một cựu chiến binh, người con ưu tú của vùng đất Châu Đốc, An Giang, người đã dành cả tuổi thanh xuân để bảo vệ biên cương tổ quốc.

An Giang14/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Tiêu đề: Ngọn lửa bất diệt bên dòng kênh Vĩnh Tế

​Lịch sử dân tộc không chỉ nằm ở những trang sách giáo khoa, mà còn được khắc ghi trên những mảnh đất ta đi qua, trong những câu chuyện kể của những người đi trước. Trong những ngày tháng Tư lịch sử này, tôi đã may mắn được trò chuyện cùng bác Lê Văn Nam (thường gọi là chú Tư Nam) – một cựu chiến binh, người con ưu tú của vùng đất Châu Đốc, An Giang, người đã dành cả tuổi thanh xuân để bảo vệ biên cương tổ quốc.

​Cuộc trò chuyện diễn ra trong căn nhà nhỏ bên dòng kênh Vĩnh Tế. Dưới ánh nắng chiều vàng vọt, người lính già với đôi bàn tay chai sần, những vết sẹo dài trên cánh tay như những "chứng nhân" sống động, bắt đầu đưa tôi trở về những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng.

​Bác Nam tham gia cách mạng khi mới tròn 17 tuổi. Bác kể rằng, những năm 1970, vùng biên giới Tây Nam là một trong những chiến trường ác liệt nhất. Giặc tập trung hỏa lực mạnh, càn quét liên tục nhằm chia cắt lực lượng của ta. Bác hồi tưởng với ánh mắt xa xăm: "Lúc đó, bom đạn giặc cày xới mỗi ngày, mặt đất dường như không lúc nào yên tĩnh. Nhưng kẻ thù càng hung hãn, lòng quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương của anh em chiến sĩ càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết."

​Câu chuyện khiến tôi xúc động nhất là ký ức về những đêm hành quân bí mật trên dòng kênh Vĩnh Tế. Bác kể, có những lúc phải ngâm mình dưới nước lạnh hàng giờ đồng hồ để tránh sự phát hiện của địch. Lương thực khi ấy chỉ là những nắm cơm khô, những hớp nước đục, nhưng tình đồng chí, đồng đội đã sưởi ấm tất cả. Bác bồi hồi nhớ lại một lần trúng đạn pháo khi đang cố gắng bảo vệ kho lương thực: "Vết sẹo này là kỷ niệm về lần đó. Đau thì có đau, nhưng nhìn thấy anh em vẫn có cơm ăn để tiếp tục chiến đấu, bác thấy cái đau ấy chẳng thấm vào đâu so với sự hy sinh của đồng đội mình."

​Trong lời kể của bác, hình ảnh con người An Giang hiện lên thật đẹp. Đó là những bà mẹ thức trắng đêm giã gạo nuôi quân, là những em bé giao liên gan dạ vượt qua hàng rào dây thép gai để truyền tin mật. Chính "trận đồ lòng dân" ấy đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất để những người lính như bác có thêm sức mạnh đi đến ngày đại thắng 30/4/1975.

​Chiến tranh đã lùi xa, mảnh đất biên thùy hôm nay đã thay da đổi thịt. Những cánh đồng lúa xanh mướt đã thay thế cho những hố bom, tiếng cười trẻ thơ đã thay thế cho tiếng đạn pháo năm nào. Thế nhưng, đối với bác Nam, quá khứ vẫn luôn là một phần hơi thở. Bác vẫn thường xuyên tham gia các buổi kể chuyện truyền thống, truyền lửa cho thế hệ trẻ chúng tôi.

​Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi thấy mình thật nhỏ bé trước tầm vóc của một thế hệ cha anh đi trước. Bài học lớn nhất mà tôi nhận được không chỉ là kiến thức lịch sử, mà là bài học về lòng biết ơn và lý tưởng sống. Bác Nam đã nắm tay tôi và dặn dò: "Hòa bình hôm nay quý giá lắm, các cháu phải biết trân trọng và học tập thật tốt để giữ vững độc lập mà ông cha đã phải đánh đổi bằng cả máu xương."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa bất diệt bên dòng kênh Vĩnh Tế | Câu chuyện thời hoa lửa