Ngọn Lửa Bất Diệt kể về Anh hùng Nguyễn Viết Xuân
Câu chuyện tái hiện lại khoảnh khắc hào hùng nơi chiến trường khốc liệt, qua lời kể của nhân chứng Trần Văn Lộc – người đã tận mắt chứng kiến tinh thần quả cảm và lời hô bất tử của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân, biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm và ý chí chiến đấu kiên cường.
Tôi là Trần Văn Lộc, một người lính pháo binh năm ấy, từng cùng chiến đấu với anh Nguyễn Viết Xuân trong những ngày tháng chiến tranh ác liệt nhất.
Ngày hôm đó, bầu trời phủ kín khói bom. Địch điên cuồng trút đạn xuống trận địa của chúng tôi. Đất rung chuyển, cây cối gãy đổ, từng đợt pháo rít lên như xé toạc không gian. Đơn vị chúng tôi bị chia cắt, nhiều đồng chí đã ngã xuống.
Giữa lúc tình thế ngặt nghèo, anh Xuân – người Chính trị viên gan dạ – vẫn đứng vững bên khẩu pháo, ánh mắt sáng rực như ngọn lửa. Máu từ vai anh chảy xuống, thấm đỏ cả áo, nhưng anh không hề lùi bước.
Tôi còn nhớ như in, trong tiếng đạn nổ chát chúa, anh quay về phía chúng tôi, giọng dõng dạc, mạnh mẽ vang lên:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu nói ấy như luồng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức ý chí chiến đấu trong từng người lính. Chúng tôi siết chặt tay súng, hướng nòng pháo về phía quân thù, bắn trả quyết liệt.
Anh Xuân vẫn đứng đó, dù thương tích ngày càng nặng. Anh không rời vị trí, vẫn chỉ huy, vẫn động viên từng chiến sĩ. Cho đến khi một loạt bom dội xuống, thân anh đổ gục… nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía trước.
Chúng tôi tiếp tục chiến đấu, như có anh vẫn đang đứng bên cạnh.
Chiến trận qua đi, đơn vị tôi thắng trận. Nhưng anh Xuân – người anh cả, người truyền lửa – đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại, tim tôi vẫn nghẹn lại. Câu nói của anh ngày nào vẫn vang vọng trong tâm trí:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Đó không chỉ là mệnh lệnh, mà là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất.
Với tôi, anh Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một người đồng đội – anh là ngọn lửa bất diệt, soi sáng con đường của biết bao thế hệ mai sau.



