Bài viết

Ngọn lửa bất diệt nơi Côn Đảo

Câu chuyện tái hiện lại những ngày tháng hào hùng nơi nhà tù Côn Đảo, qua lời kể của một nhân chứng từng tận mắt chứng kiến sự kiên cường, bất khuất của nữ anh hùng Võ Thị Sáu trước giờ phút hy sinh.

Đắk Lắk06/04/2026Y Tinh Ayun (YJ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Lực, một cựu tù chính trị từng bị giam giữ tại Côn Đảo những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong cuộc đời mình, tôi đã gặp nhiều người anh hùng, nhưng có một hình ảnh mãi khắc sâu trong tim tôi – đó là chị Võ Thị Sáu. Ngày ấy, chị còn rất trẻ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt thì sáng rực một niềm tin mãnh liệt. Trong chốn ngục tù tăm tối, nơi roi vọt và xiềng xích là chuyện thường ngày, chị vẫn luôn giữ nụ cười lạc quan. Mỗi lần bị tra tấn, chị không hề kêu than, mà còn cất cao giọng hát những bài ca cách mạng, khiến chúng tôi – những người tù khác – như được tiếp thêm sức mạnh. Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy – ngày chị bị đưa ra pháp trường. Trời Côn Đảo hôm đó lặng gió, nhưng lòng người thì dậy sóng. Chị bước đi hiên ngang, không hề run sợ. Trước họng súng của kẻ thù, chị vẫn cất cao tiếng hát. Một cô gái mới mười sáu, mười bảy tuổi mà dũng cảm đến phi thường. Chị từ chối bị bịt mắt. Chị nói rằng mình muốn nhìn thấy Tổ quốc lần cuối. Khoảnh khắc ấy, tất cả chúng tôi đều lặng đi. Không ai khóc thành tiếng, nhưng nước mắt thì cứ lăn dài. Tiếng súng vang lên…
Nhưng trong tôi, chị không hề mất đi. Hình ảnh chị – một bông hoa đỏ giữa lửa đạn – vẫn sống mãi trong trái tim những người ở lại. Chị đã ngã xuống, nhưng tinh thần bất khuất của chị đã trở thành ngọn lửa soi đường cho biết bao thế hệ sau. Và mỗi lần nhớ lại, tôi luôn tự nhủ:
Chúng tôi phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của chị – người con gái anh hùng của đất nước Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn