Ngọn lửa bất diệt từ lòng đất mẹ Bàn Thạch
Lịch sử không chỉ được viết bằng mực, mà còn được viết bằng máu của những anh hùng liệt sĩ và nước mắt chảy ngược của những người Mẹ Việt Nam anh hùng. Trên mảnh đất Bàn Thạch nắng gió, mỗi tấc đất, nhành cây dường như vẫn còn vương vấn những câu chuyện về một "thời hoa lửa" đầy bi tráng.
Ngày ấy, khi tiếng súng cứu nước vang lên, biết bao người con của Bàn Thạch đã tạm biệt quê hương, để lại sau lưng mẹ già và cánh đồng lúa đang thì con gái. Các anh đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo hành trang duy nhất là tình yêu Tổ quốc thiêng liêng. Những cuộc hành quân dưới mưa bom bão đạn, những đêm thức trắng bảo vệ địa căn cứ tại gò Bà Triên đã tạo nên những huyền thoại về lòng kiên trung. Có những người đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi, hóa thân vào cỏ cây để giữ lấy bình yên cho xóm làng.
Nhắc đến các anh, ta không thể quên hình bóng những người Mẹ Việt Nam anh hùng. Mẹ là người đã tiễn con đi, rồi lại lặng lẽ lập bàn thờ chờ con về trong vô vọng. Mẹ không cầm súng trực tiếp trên chiến trường, nhưng sự hy sinh của mẹ là vô bờ bến. Mẹ chính là hiện thân của sự chịu đựng, là hậu phương vững chãi tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ vững tay súng.
"Câu chuyện thời hoa lửa" hôm nay không chỉ là hồi ức về quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ học sinh chúng em về trách nhiệm của mình. Được sống, được học tập dưới bầu trời hòa bình, mỗi chúng em đều hiểu rằng sự tự do này được đổi bằng thanh xuân của một thế hệ đi trước.
Khúc tráng ca tuổi trẻ tại gò Bà Triên sẽ còn vang vọng mãi. Chúng em xin hứa sẽ nỗ lực hết mình trong học tập, rèn luyện đức tài để xứng đáng với sự hy sinh của các bậc cha anh, cùng nhau xây dựng một Việt Nam hùng cường và phát triển.


